Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo
lắng của người dân Việt Nam cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu
và lo lắng của chúng tôi, các giám mục thuộc Hội đồng Giám mục
Việt Nam. Giáo hội không có chức năng làm chính trị, nhưng cũng
không đứng bên lề xã hội. Do đó, là những người lãnh đạo trong
Giáo hội, chúng tôi có trách nhiệm rao giảng giáo huấn của Giáo
hội về xã hội, nhằm thăng tiến con người và đời sống xã hội
một cách toàn diện. Sau khi cầu nguyện và trao đổi với nhau,
chúng tôi muốn bày tỏ quan điểm của mình về một số vấn đề quan
trọng trong hoàn cảnh hiện nay.
I. TÌNH HÌNH
1. Tình hình khiếu kiện đất đai kéo dài và chưa được giải quyết
thỏa đáng là vấn đề thời sự, trong đó có đất đai của các tôn
giáo nói chung và giáo hội công giáo nói riêng, cụ thể như vụ
việc Tòa Khâm sứ cũ (số 42 Nhà Chung) và giáo xứ Thái Hà (số
178 Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội). Chắc chắn có nhiều nguyên nhân
dẫn đến tình trạng trên, nhưng ở đây chúng tôi muốn lưu ý đặc
biệt đến điều này: luật về đất đai tuy đã sửa đổi nhiều lần
nhưng vẫn còn bất cập, chưa đáp ứng kịp đà biến chuyển trong
đời sống xã hội, đặc biệt là chưa quan tâm đến quyền tư hữu
chính đáng của người dân. Thêm vào đó, nạn tham nhũng và hối lộ
càng làm cho tình hình tệ hại thêm. Thiết nghĩ không thể có một
giải quyết tận gốc nếu không quan tâm đến những yếu tố này.
2. Trong tiến trình giải quyết những tranh chấp, một số phương
tiện truyền thông thay vì là nhịp cầu liên kết và cảm thông thì
lại gieo rắc hoang mang và nghi kỵ. Quả thật, chưa bao giờ các
phương tiện truyền thông phát triển mạnh mẽ và nhanh chóng như
ngày nay, nhờ đó con người được gia tăng hiểu biết và phát triển
tình liên đới. Tuy nhiên, các phương tiện truyền thông chỉ thực sự
mang lại lợi ích cho con người và cộng đồng xã hội khi phục vụ
sự thật và phản ánh thực tại một cách trung thực. Ngày nay,
một trong những điều gây nhức nhối lương tâm là sự gian dối trong
nhiều lãnh vực, kể cả trong môi trường cần đến sự thật nhiều
nhất là giáo dục học đường. Chắc chắn tất cả những ai tha
thiết với tiền đồ của đất nước và dân tộc, không thể không quan
tâm đến tình trạng này.
Cũng trong tiến trình giải quyết những xung đột nêu trên và nhiều
vụ việc khác, một số người có khuynh hướng sử dụng bạo lực,
và như thế, tạo thêm bất công trong xã hội. Điều này đang có
chiều hướng gia tăng, không những trong các vấn đề lớn của xã
hội mà ngay cả trong đời sống gia đình cũng như tại học đường.
Bạo hành và bạo lực bắt nguồn từ chính tâm hồn con người, nơi
đó cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối
không ngừng diễn ra. Nếu không được hướng dẫn và tập luyện, con
người sẽ dễ dàng chiều theo những tham vọng ích kỷ của mình,
và cái ác sẽ lan tràn trong đời sống xã hội. Do đó, việc giáo
dục đạo đức và huấn luyện lương tâm phải là trách nhiệm hàng
đầu của toàn xã hội, và cần đến sự tham gia tích cực của
người dân cũng như các tổ chức xã hội.
II. QUAN ĐIỂM
Đứng trước tình hình trên, chúng tôi có những đề nghị cụ thể
như sau:
1. Trước hết nếu luật về đất đai còn nhiều bất cập thì nên sửa
đổi cho hoàn chỉnh. Việc sửa đổi này cần phải quan tâm đến
quyền tư hữu của người dân như Tuyên ngôn quốc tế của Liên hiệp
quốc về Nhân quyền đã khẳng định: “Mọi người đều có quyền tư
hữu riêng mình hay chung với người khác… và không ai có thể bị
tước đoạt tài sản của mình cách độc đoán” (số 17). Vì thế,
chúng tôi cho rằng thay vì chỉ giải quyết theo kiểu đối phó hoặc
cá biệt, thì giới hữu trách phải tìm giải pháp triệt để hơn,
tức là để người dân có quyền làm chủ tài sản, đất đai của họ,
đồng thời người dân cũng phải ý thức trách nhiệm của mình đối
với xã hội. Đòi hỏi này lại càng khẩn thiết hơn trong bối cảnh
toàn cầu hóa ngày nay, khi Việt Nam ngày càng hội nhập sâu hơn
vào nhịp sống chung của thế giới. Đây sẽ là tiền đề cho việc
giải quyết tận gốc những vụ khiếu kiện về đất đai và tài sản
của người dân, đồng thời góp phần tích cực vào tự tăng trưởng
kinh tế và sự phát triển vững bền của đất nước.
2. Kế đến, đạo đức nghề nghiệp đòi hỏi những người làm công
tác truyền thông phải tôn trọng sự thật. Trong thực tế, đã có
những thông tin bị bóp méo hoặc cắt xén, như trong trường hợp
tranh chấp đất đai tại Tòa Khâm sứ cũ. Vì thế, chúng tôi đề
nghị những người làm công tác truyền thông đại chúng phải hết
sức cẩn trọng khi đưa tin tức và hình ảnh, nhất là khi liên quan
đến danh dự và uy tín của cá nhân cũng như tập thể. Nếu đã phổ
biến những thông tin sai lạc thì cần phải cải chính. Chỉ khi tôn
trọng sự thật, truyền thông mới thực sự hoàn thành chức năng
của mình là thông tin và giáo dục nhằm xây dựng một xã hội công
bằng, dân chủ và văn minh.
3. Cuối cùng, truyền thống văn hóa và đạo đức của dân Việt vốn
nhấn mạnh đến tình tương tương tương ái và sự hài hòa trong xã
hội. Tuy nhiên khi giải quyết những tranh chấp gần đây, đáng tiếc
là đã có những hành vi sử dụng bạo lực, làm mất đi tương quan
hài hòa trong cuộc sống. Vì thế, chúng tôi tha thiết mong ước
mọi người hãy chấm dứt mọi hình thức bạo lực, trong hành động
cũng như trong ngôn từ. Cũng không nên nhìn những tranh chấp này
theo quan điểm chính trị và hình sự. Một giải pháp thỏa đáng
chỉ có thể đạt được nhờ đối thoại thẳng thắn, cởi mở và chân
thành, trong hòa bình và tôn trọng lẫn nhau.
Phát xuất từ ước mong góp phần tích cực vào việc phát triển
đất nước cách ổn định và vững bền, những suy nghĩ này mong
được gửi đến tất cả anh chị em đồng đạo cũng như mọi người
thành tâm thiện chí. Chúng tôi xác tín rằng khi tất cả chúng tay
cùng nhau xây dựng đất nước trên nền tảng công bằng, sự thật và
tình yêu, thì quê hương Việt Nam sẽ ngày càng giàu đẹp, mang lại
hạnh phúc ấm no cho mọi người, và góp phần kiến tạo một thế
giới tốt đẹp hơn.
Làm tại Tòa Giám mục Xuân Lộc ngày 25.09.2008
TM HĐGM Việt Nam
Chủ tịch
Phêrô Nguyễn Văn Nhơn