Sứ Điệp Của
Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI
Cho Ngày Thế Giới Truyền Thông Lần Thứ 41
Chủ đề:
“Trẻ em và Truyền Thông:
Một Thách Đố cho Giáo Dục”
Anh chị em thân mến,
1. Chủ đề của ngày Thế Giới Truyền Thông lần thứ
41, “Trẻ em và Truyền Thông: Một Thách Đố cho Giáo Dục” mời gọi
chúng ta suy tư về hai đề tài có liên quan với nhau và có một tầm quan
trọng rộng lớn. Trước hết là sự h́nh thành của trẻ em. Thứ hai, có lẽ kém
hiển nhiên hơn, nhưng không kém quan trọng, là sự định h́nh của các phương
tiện truyền thông.
Những thách đố phức hợp giáo dục ngày nay phải đối
diện thường được liên kết với ảnh hưởng bao trùm của các phương tiện
truyền thông trong thế giới chúng ta. Là một khía cạnh của hiện tượng toàn
cầu hóa, và được hưởng thuận lợi từ sự phát triển nhanh chóng của kỹ
thuật, các phương tiện truyền thông định hướng sâu sắc môi trường văn hóa
(x.
Tông Thư Sự Phát Triển Nhanh Chóng của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II,
3). Thật vậy, nhiều người cho rằng những ảnh hưởng có tính cách định
h́nh của các phương tiện truyền thông mạnh mẽ hơn của trường học, của Giáo
Hội, và ngay cả của gia đ́nh. “Thực tại, đối với nhiều người, là những ǵ
truyền thông cho là thật” (Hội Đồng Giáo Hoàng về Truyền Thông Xă Hội,
Aetatis Novae, 4).
2. Quan hệ giữa trẻ em, các phương tiện truyền
thông, và giáo dục có thể được xem xét dưới hai khía cạnh: sự h́nh thành
của trẻ em bởi các phương tiện truyền thông; và sự đào tạo trẻ em nhằm đáp
trả thích hợp với các phương tiện truyền thông. Một h́nh thức tương tác
xuất hiện ở đây hướng đến những trách nhiệm của các phương tiện truyền
thông như một kỹ nghệ; và đến nhu cầu cho sự dự phần tích cực và có phê
phán của những độc giả, khán giả và thính giả. Trong khuôn khổ này, việc
huấn luyện sử dụng các phương tiện truyền thông thích hợp là cần thiết cho
sự phát triển về văn hóa, đạo đức và tinh thần của trẻ em.
Làm sao để thiện ích chung này được bảo vệ và đề
cao? Giáo dục trẻ em trở nên biết phân biệt khi dùng các phương tiện
truyền thông là một trách nhiệm của các bậc cha mẹ, Giáo Hội và nhà
trường. Vai tṛ của cha mẹ là quan yếu nhất. Họ có quyền và nghĩa vụ bảo
đảm việc sử dụng thận trọng các phương tiện truyền thông bằng cách huấn
luyện ư thức của trẻ em để bày tỏ các phán đoán đúng và khách quan là
những điều giúp chúng lựa chọn hay từ chối những chương tŕnh sẵn có ( x.
Tông Huấn Familiaris Consortio của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, 76).
Để làm điều này, các bậc cha mẹ đáng được khích lệ và trợ giúp từ các
trường học và giáo xứ để bảo đảm rằng khía cạnh phụ đạo khó khăn nhưng
đáng hài ḷng này được nâng đỡ bởi một cộng đoàn rộng lớn hơn.
Các phương tiện truyền thông giáo dục cần phải là
tích cực. Khi được tiếp cận với những ǵ thật đẹp đẽ và đạo đức, trẻ em
được trợ giúp để phát triển khả năng đánh giá, sự thận trọng và những năng
khiếu về nhận thức. Ở đây, điều quan trọng là chúng ta cần nhận ra giá trị
căn bản của mẫu gương của bậc cha mẹ và những lợi ích khi giới thiệu với
các thiếu nhi những tác phẩm văn học cổ điển, những h́nh thức nghệ thuật
tốt đẹp, và âm nhạc có tính cách hướng thượng. Trong khi văn chương b́nh
dân luôn có chỗ đứng của nó trong văn hóa, cám dỗ thêm mắm dặm muối vào
không thể được chấp nhận cách thụ động trong các học đường. Thẩm mỹ, một
h́nh thức phản ánh Thiên Chúa, linh hứng và làm sống động con tim và tâm
trí những người trẻ, trong khi sự xấu xí và thô tục có một tác động gây
chán nản trên thái độ và hành vi.
Giáo dục nói chung và giáo dục truyền thông nói
riêng đ̣i hỏi việc huấn luyện trẻ em sử dụng tự do của chúng. Đây là một
nghĩa vụ cam go. Quá thường khi tự do được tŕnh bày như một cuộc truy t́m
không ngừng những lạc thú và những kinh nghiệm mới. Nhưng đây là một gông
cùm chứ không phải là tự do! Tự do đích thật không bao giờ xiềng xích cá
nhân - đặc biệt là một trẻ em – vào một cuộc truy t́m cái mới không bao
giờ thỏa măn. Trong ánh sáng chân lư, tự do đích thật được cảm nhận như
một đáp trả dứt khoát lời mọi gọi nói tiếng xin vâng mà Thiên Chúa đưa ra
cho nhân loại, khi Ngài mời gọi chúng ta lựa chọn không phải một cách
chung chung nhưng một cách cố ư những ǵ là thiện hảo, chân thật và đẹp
đẽ. Các bậc cha mẹ, khi đó, như những người bảo vệ tự do, khi trao ban dần
cho con trẻ nhiều tự do hơn sẽ giới thiệu với chúng niềm vui sâu xa của
cuộc sống (x.
Diễn văn cho Đại Hội Gia Đ́nh Thế Giới lần thứ 5 tại Valencia,
8/7/2006).
3. Mong ước chân thành của các bậc cha mẹ và các
thầy cô giáo muốn giáo dục trẻ em trong những nẽo đường chân thiện mỹ chỉ
có thể được nâng đỡ bởi kỹ nghệ truyền thông nếu nó đề cao phẩm giá căn
bản của con người, giá trị đích thực của hôn nhân và đời sống gia đ́nh,
những thành quả và mục tiêu tích cực của nhân loại. V́ thế, không chỉ các
bậc cha mẹ và các thầy cô giáo mà cả những ai có ư thức trách nhiệm dân sự
cũng thấy một nhu cầu đặc biệt có ích và thậm chí cấp bách là truyền thông
phải gắn bó với việc đào tạo có hiệu quả, và với những tiêu chuẩn đạo đức.
Trong khi khẳng định tin tưởng cho rằng đa số những
người dự phần vào truyền thông xă hội muốn làm điều đúng đắn (x
Hội Đồng Giáo Hoàng về Truyền Thông Xă Hội, Đạo Đức trong Truyền Thông,
4), chúng ta cũng phải nhận rằng những ai hoạt động trong lănh vực
này phải đương đầu với “những áp lực tâm lư và những t́nh huống luân lư
khó xử” (Aetatis Novae, 19) mà đôi khi cho thấy sự cạnh tranh
thương mại buộc các nhà truyền thông hạ giảm các tiêu chuẩn. Bất cứ khuynh
hướng sản xuất những chương tŕnh và những sản phẩm – bao gồm những phim
hoạt họa và những tṛ chơi băng h́nh – nhân danh giải trí để đề cao bạo
lực và mô tả những hành vi chống xă hội hay sự tầm thường hóa tính dục con
người đều là một sự thối tha, và càng đáng nguyền rủa hơn hết khi những
chương tŕnh này nhắm vào thanh thiếu niên. Làm sao ta có thể giải thích
cái thứ “giải trí” này với cơ man những người trẻ vô tội phải thật sự gánh
chịu bạo lực, khai thác và lạm dụng? Về phương diện này tất cả cần suy tư
kỹ lưỡng về sự tương phản giữa Đức Kitô Đấng “ôm lấy các trẻ em và đặt
tay chúc lành cho chúng” (Mc 10:16) và kẻ “nên cớ vấp ngă…
cho những trẻ này” v́ với kẻ đó “thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và
xô xuống biển, c̣n lợi cho nó” (Lc 17:2). Lần nữa tôi kêu gọi
các nhà lănh đạo của kỹ nghệ truyền thông hăy giáo dục và khích lệ các nhà
sản xuất bảo vệ thiện ích chung này, đề cao sự thật, bảo vệ phẩm giá cá
nhân, và đề cao những nhu cầu của gia đ́nh.
4. Chính Giáo Hội, trong ánh sáng của thông điệp
cứu độ được ủy thác cho ḿnh, cũng là thầy dạy của nhân loại và hoan
nghênh cơ hội đưa ra sự trợ giúp cho các bậc cha mẹ, các nhà giáo dục, các
nhà truyền thông, và thanh niên. Ngay nay, giáo xứ và trường học của Giáo
Hội cần phải trên tuyến đầu của giáo dục truyền thông. Trên tất cả, Giáo
Hội ao ước chia sẻ một viễn kiến về phẩm giá nhân loại là trọng tâm của
mọi truyền thông xứng đáng của loài người “Khi nh́n với đôi mắt của
Chúa Kitô, tôi có thể trao cho tha nhân nhiều hơn những nhu cầu bề ngoài
của họ; tôi có thể trao cho họ ánh mắt yêu thương mà họ thèm khát”. (Thông
Điệp Thiên Chúa là T́nh Yêu, 18).
Từ Vatican, 24 tháng Giêng 2007, lễ Thánh
Phanxicô Đệ Salê
+Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI
-----------------------------
J.B.
Đặng Minh An dịch
(VietCatholicNews
25/01/2007)