|
CHÁU CÓ THỂ
LÀM ĐƯỢC…
Năm hai mươi tuổi, tôi là một
nữ điều dưỡng đang thực tập tại một bênh viện nhi. So với viện tim hoặc bệnh
viện đa khoa, công việc ở bệnh viện nhi đối với tôi có lẽ dễ như trở bàn tay.
Tôi sẽ vượt qua vốn có khiếu kết bạn với trẻ con. Chắc chắn tôi sẽ vượt qua dễ
dàng và chỉ còn chờ ngày tốt nghiệp…Chris là một cậu bé vô cùng hiếu động. Cậu
lén bố mẹ vào thám thính công trường xây dựng cạnh nhà, và té gãy tay. Cánh tay
gãy của cậu bị nhiểm trùng, buộc phải cưa bỏ. Tôi được chỉ định làm y tá hậu
phẫu thuật của cậu bé.
Khi sức khoẻ của cậu bé dần
khá lên cũng là lúc cậu đau khổ nhận ra sự mất mát của mình… Cậu nằm một chổ,
chờ giúp đỡ, không chịu làm vệ sinh cá nhân. Tôi nhẹ nhàng khích lệ: “Cháu đâu
có ở mãi trong bệnh viện. Cháu phải học cách tự phục vụ…”. Cậu bé dận dữ la lên:
“Cháu có thể làm gì được với một tay?”. Tôi vắt óc tìm một câu trả lời thích
hợp. Cuối cùng tôi bảo : “Dù sao cháu cũng còn tay phải”. “Nhưng cháu thuận tay
trái”- cậu bé kêu lên đầy thất vọng…
Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình
vô dụng và vô tâm đến thế. Sao tôi lại tưởng rằng mọi người đều thuận tay
phải...
Sáng hôm sau, tôi trở lại với
một cuộn băng dính. Vòng cuộn băng quanh cổ tay, tôi bảo cậu bé: “Cháu thuận tay
trái, cò cô thận tay phải. Cô sẽ dáng tay phải của cô vào hàng nút áo sau lưng
của cháu. Bây giờ mỗi khi cô làm việc gì bằng tay trái, cháu phải làm theo bằng
tay phải. Nào, cháu muốn bắt đầu bằng việc gì?”. Nhìn tôi với vẻ nghi ngờ, cậu
bé càu nhàu: “Cháu mới ngủ dậy, cháu cần đánh răng”. Tôi xoay mở nắp ống kem,
đặt bàn chảy lên bàn, tìm cắch nặng kem lên chiếc bàn chải đang ngã nghiêng… Sau
gần 10 phút nổ lực với kem vung vãi đầy trên bàn, tôi mới hoàn tất được công
việc. “Cháu có thể làm nhanh hơn…”- cậu bé tuyên bố. Và khi nhanh hơn thật, cậu
mỉm cười chiến thắng…
Hai tuần sau đó trôi qua nhanh
chóng. Chúng tôi biến mọi công việc hàng ngày thành những cuộc đua tài hào hứng.
Chúng tôi cài nút áo, phết bơ lên bánh mì, cột dây giày… Không còn phân biệt
tuổi tác, chúng tôi là hai vận động viên đang ra sức đua tài…
Lúc tôi hết thời gian thực tập
cũng là lúc cậu bé rời khỏi bệnh viện, tự tin đối mặt với cuộc sống.. Khi hôn
tạm biệt cậu bé, tôi không cầm được nước mắt…
Đã 30 năm trôi qua kể từ ngày
ấy. Cuộc đời tôi đã bao phen chìm nỗi. Mỗi lần phải đương đầu với thử thách, tôi
lại nhớ đến cậu bé. Và mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, nản lòng, tôi lại lẳng lặng vào
phòng tắm, dấu tay phải ra sau, lấy kem và đánh răng bằng tay trái…
|