TÌNH YÊU
Ngày xưa, các vị
thần Hạnh Phúc, Khổ Đau, Tình Yêu, Giàu Sang và nhiều vị khác nữa cùng sống
chung nhau trên một hoang đảo.
Một hôm cơn đại
hồng thuỷ tràn đến và hòn đảo xinh xắn sắp chìm trong biển nước. Tất cả các
vị thần đều chuẩn bị thuyền để vượt biển vào đất liền lánh nạn. Riêng thần
Tình Yêu vì quá nghèo nên không có nổi một chiếc xuồng con để ra đi. Thần
đành ngồi im lặng và chờ đợi đến giây phút cuối mới quyết định quá giang các
vị thần khác. Khi thần Giàu Sang đi ngang qua, thần Tình Yêu bèn nói:
-Anh mang tôi đi
cùng nhé?
-Không được đâu-
thần Giàu Sang đáp-Tôi có bao nhiêu là vàng bạc phải mang theo, sao còn chổ
nào cho bạn.
Rồi thần Phù Hoa
đến trên một chiếc thuyền lộng lẫy…
-Chị Phù Hoa ơi,
xin hãy …thần Tình Yêu chưa dứt lời thì thần Phù Hoa đã nhăn mặt:
-Trong anh ướt
sũng thế kia làm sao tôi có thể cho lên thuyền được. Anh sẽ làm bẩn thuyền
tôi mất.
Cùng lúc đóthần
Khổ Đau đến gần.
-Anh cho tôi đi
với anh nhé.
-Tôi bất hạnh và
buồn chán quá!Tôi chỉ muốn được ở một mình thôi.
Thần Hạnh Phúc
đi ngang qua cũng thế. Ôg ta hạnh phúc cho đến nổi không nghe được tiếng kêu
cứu của thần Tình Yêu.
Bổng có giọng
nói của một cụ già:
-Này Tình Yêu,
tôi sẽ đưa anh vào đất liền.
Thần Tình Yêu
nghe thế liền chạy nhanh đến thuyền của cụ già. Quá vui mừng vì thoát nạn,
thần Tình Yêu quên hỏi tên cụ già tốt bụng. Khi tất cả các vị thần đến được
đất liền, cụ gìa lẳng lặng bỏ đi mất. Khi đó thần tình yêu mới sực nhớ đã
quên cảm ơn người đã giúp mình thoát khỏi hiểm nguy, quay sang hỏi thần Kiến
Thức:
-Thưa ông, cụ
già vừa giúp tôi khi nãy tên gì?
-Đó là thần Thời
Gian
-Thần Thời Gian
ư ? Nhưng sao ông ta lại giúp tôi ?
Thần Kiến Thức
mỉm cười đáp :
-Vì chỉ có thời
gian mới có thể hiểu được tình yêu vĩ đại như thế nào.