C̣n ít ngày nữa, chúng ta lại giă từ một năm Phụng vụ
cũ và bước vào năm Phụng vụ mới. Những ngày cuối năm Phụng vụ là dịp để
mỗi người nh́n lại ḿnh một năm qua, nh́n lại cuộc đời của mỗi người qua
một chặng đường. Dẫu là bất cứ ai trên cơi đời này đi chăng nữa nhưng
không thể nào thoát khỏi cái phận người mong manh, mỏng ḍn và non yếu.
Những trang sách Thánh, những trang Tin mừng càng về cuối năm càng đưa mỗi
kitô hữu chúng ta về ngày cánh chung, về ngày chung cục của cuộc đời. Đặc
biệt, tháng cuối năm này, Giáo Hội lại mời gọi mỗi người chúng ta nh́n lại
phận người trong tháng nhớ đến các đẳng linh hồn. Các đẳng linh hồn đấy là
ai ? Là ông, là bà, là cha, là mẹ, là anh, là chị, là người thân quen
nghĩa thiết với mỗi người chúng ta. Nh́n họ, nhớ họ để nh́n, để nhớ đến
phận người của mỗi người chúng ta.
Với tuổi sung sức để làm việc trong vườn nho nhà Chúa nhưng nào ngờ người
anh em thân thương đă được Thiên Chúa gọi về. Linh mục Gioan Baotixita
Nguyễn Văn Đồng (Ḍng Chúa Cứu Thế) đă dệt trong ḿnh biết bao nhiêu mơ
ước cho đời mục tử của ḿnh. Anh vui vẻ, dễ thương quá để rồi đàn em gọi
anh với một cái tên thật gần gụi, thật dễ thương: anh Hai. Cái tên ấy đi
theo anh măi ngay cả sau cái ngày anh lănh sứ vụ linh mục. Và thật sự là
như thế sau khi lănh sứ vụ linh mục, anh Hai Đồng thân yêu đă không từ nan
bất cứ một việc ǵ được Thiên Chúa sai đi qua ư của Bề Trên. Từ vùng biển
mặn Cần Giờ ngược ra Nha Trang và lại về vùng Nước nổi trước ngày trở về
với Chúa. Anh đă tận tuỵ, anh đă dốc hết sức lực của anh để làm việc trong
vườn nho Nhà Chúa thế nhưng cơn bạo bệnh đă đến với anh.
Anh ra đi để lại trong ḷng cha mẹ, những người thân và nhất là anh em
trong Ḍng sự thương tiếc vô hạn v́ t́nh cảm của con người dành cho nhau.
Sự ra đi của anh cũng để lạo sự trống vắng một bàn quỳ trong ngôi nhà
nguyện thân thương mà ngày mỗi ngày anh cùng cầu nguyện, cùng kinh sách
với anh em. Và quan trọng nhất, sự ra đi của anh đang c̣n tuổi xanh như
thế cho ta nh́n lại phận của con người. Chúng ta, dù thương anh vô hạn, dù
tiếc anh vô cùng nhưng cũng không thể nào ngăn cản được thánh ư của Chúa
trên anh. Anh ra đi như là một sự nhắc nhớ cho những người c̣n ở lại về
phận người.
Mới đây, sau khi dâng lễ chiều, tôi chạy sang đường Thích Quảng Đức để
thăm một nữ tu Ḍng Nữ Vương Hoà B́nh. Trong tin nhắn v́ không có dấu nên
tôi cứ nhầm tưởng là nữ tu ấy đang bệnh thế nhưng khi đến cộng đoàn, hỏi
ra mới biết là sơ ấy đang đi nuôi một sơ trẻ đang chờ ngày về tŕnh diện
với Chúa. Thêm một chút nữa th́ được biết sơ trẻ ấy năm nay mới ngoài ba
mươi, mới khấn trọn đời được có vài năm !
Trên đường về lại tu viện, ḷng tôi nặng trĩu khi đối diện với một sự thật
mà khó ai có thể chấp nhận. Nữ tu trẻ ấy không phải là người tội lỗi nhất
để lănh căn bệnh nghiệt ngă mà cả ngoại quốc cũng phải bó tay, nữ tu trẻ
ấy không phải là người xấu để lănh nhận bản án xấu như vậy, nữ tu trẻ ấy
không phải là người muốn mang gánh nặng cho chị em trong cộng đoàn và gia
đ́nh. Qua căn bệnh nghiệt ngă mà nữ tu trẻ ấy đón nhận chúng ta là những
người tin sẽ nhận ra rằng Thiên Chúa muốn nói điều ǵ đó với mỗi người
chúng ta:
Nhà tôi ở đă bị giật tung
và đem đi như lều mục tử
Con như người thợ dệt
đang măi dệt đời ḿnh
bỗng nhiên bị tay Chúa
cắt đứt ngay hàng chỉ … (Is 38, 12)
Qua biến cố của anh Đồng, qua biến cố của vị nữ tu trẻ tuổi ấy chúng ta
lại xác tín với nhau như lời Thánh Vịnh 145:
Đừng tin tưởng nơi hàng quyền thế
nơi người phàm chẳng cứu nổi ai.
Họ tắt hơi là trở về cát bụi
dự định bao điều: ngày ấy tiêu tan
Phúc thay người được Chúa Trời nhà Giacob phù hộ
và cậy trong Chúa, Thiên Chúa họ thờ.
Người là Đấng tạo thành trời đất với biển khơi
cùng muôn loài trong đó. (Tv 145, 3.4)
Chỉ có một Đấng mà chúng ta tín thác tôn thờ là Chúa thế nhưng đôi lúc ta
lại quên đi Đấng là Chúa là Chủ của cuộc đời ta. Phận con người mong manh,
mỏng ḍn và yếu đuối để rồi có những lúc chúng ta đánh mất Chúa và chúng
ta lại để cho con người yếu đuối nổi lên trong ḷng ta. Và khi đối diện
với những thực tại căn bản và hiện thực như thế này ḷng chúng ta chạnh
lại.
Nhớ lại câu chuyện của vị thiền sư nọ bên Tô Châu. Ông để trên bàn làm
việc của ông chiếc quan tài con để rồi ai vào pḥng của ông đều ngạc nhiên
với chiếc quan tài đó. Người ta thắc mắc th́ ông giải thích rằng trước khi
giải quyết chuyện ǵ ông đều nh́n vào chiếc quan tài đó để mà quyết. Và cứ
như thế, nh́n vào chung cục đời ḿnh, nh́n vào cùng đích của đời ḿnh ông
đă quyết định mọi việc có t́nh và có nghĩa hơn.
Thiển nghĩ thân phận của anh Hai Đồng, thân phận của vị nữ tu trẻ, h́nh
ảnh cũng suy nghĩ của vị thiền sư phần nào để lại trong chúng ta cái nh́n
về phận người. Phận người mong manh, mỏng ḍn và yếu đuối lắm vậy mà quá
nhiều lúc ta cứ tưởng ta hơn người khác, ta hay hơn người khác để rồi đủ
mọi mánh khoé, đủ mọi mưu mô, đủ mọi tính toán mà chà đạp anh chị em đồng
loại.
Đừng để những hành động mang tính con người nó chi phối ta để đến ngày
phải đối diện với cái chết ta mới nhận ra phận người. Đừng để anh chị em
đồng loại xung quanh ta phải quá đau khổ v́ những suy nghĩ, những lối hành
xử quá sức là kinh khủng của ta.
Ta hoàn toàn tự do chọn lựa quyết định, ta hoàn toàn tự do lựa chọn cách
hành xử. Bề ngoài, có thể là những quyết định, hành xử rất bác ái, rất hoa
mỹ, rất hoành tráng nhưng có thể bên dưới những lời hoa mỹ, những lời đầy
tính bác ái yêu thương đấy lại là những vết dao đang đâm thâu anh chị em
đồng loại.
Chỉ khi nào ta đối diện với ḷng ta, với lương tâm ta và với chính Chúa ta
mới có thể nhận ra ta là người thật hay người giả mà thôi. Chỉ khi nào ta
đối diện với những cái chết, với những cơn đau đớn do căn bệnh thập tử
nhất sinh mang lại ta mới có ḷng thương cảm với những phận người nhỏ bé
và yếu đuối xung quanh ta mà thôi.