về trang chủ

 

 

 

L̉NG NGƯỜI BỪNG CHÁY

 

 


 

 

 

            Câu chuyện đời tự kể của anh Thành, một thành viên 48 tuổi của Mái Ấm dành cho người khuyết tật, đă cuốn hút tôi nâng tâm hồn lên, không chỉ bởi hoàn cảnh đau thương của anh, mà bởi niềm vui phục sinh khi anh gặp được “Đấng bẻ bánh” hiện hữu trong bản thân người sống Tin Mừng đời thường.

            Sau khi bị tai nạn do cây đè làm hủy hoại phần cột sống liên quan đến hạ chi tại vùng miền bắc xă hội chủ nghĩa, anh Thành lúc đó mới chỉ 28 tuổi, gần như tuyệt vọng đến nỗi anh chỉ c̣n muốn sống cô độc, cách ly với thế giới bên ngoài nơi một vườn điều của người bà con xa ở miệt Long Thành, thuộc Bà Rịa Vũng Tầu, sau khi anh đă được điều trị tại Saig̣n.  Sau hai năm lặng lẽ âm thầm gặm nhấm thân phận tàn tạ của ḿnh nơi cḥi vắng, nhờ vào sự nâng đỡ mỗi ngày hai bữa cơm của người thân, anh đă nhận ra một điều thực tế hơn cả suy tư chán sống của anh.  Điều thực tế phũ phàng đó là: chết không phải là dễ, v́ sống phải vượt khó thế nào, th́ chết cũng phải đương đầu với khó khăn và c̣n hơn thế nữa!

            Nhờ cái lối triết lư thực nghiệm trải qua ṛng ră 2 năm như thế mà anh đă quyết định trở về với cuộc sống thường ngày, dù rằng sống lủi thủi cùng cực nơi Saig̣n vẫn c̣n dễ hơn là than thở cùng nhấm gặm với cái chết mà anh đă thực sự cảm thấy thiếu can đảm để đi vào đỉnh điểm của tuyệt vọng. Thật không phải là dễ!

Khi lăn những ṿng xe lăn đi đây đó với những tờ vé số trên tay, rồi mỗi khi đêm về, thân phận lưu đầy của anh tạm nghỉ qua đêm tại công viên hoang vắng nào đó, anh cũng cảm nhận được cuộc đời vẫn c̣n một chút dễ thương mỗi khi nhận được nụ cười cảm thông của một khách hàng dễ mến nào đó qua đường.

Cứ thế...  Rồi đến một ngày, một người bạn xa lạ nhưng cùng cảnh ngộ gặp anh và mời anh về tạm trú nơi một “căn nhà mở” mà vị chủ nhân đă đùm bọc cùng vài ba người khốn khổ khác, để rồi tất cả cùng ăn, ở, nghỉ ngơi như một gia đ́nh đầm ấm trong yêu thương.  Thoạt nghe, anh Thành không thể nào tin vào lời mời của người bạn mới quen, bởi với anh, làm sao có thể tin vào một người nào đó đă tự mở cửa nhà ḿnh để cùng đồng hành với những con người khốn khổ tật bệnh như anh được!  Một sự kiện khó tin v́ nỗi tuyệt vọng đă cấu xé anh quá nhiều để rồi hoàn toàn mất hết niềm tin vào cuộc sống, bởi ngay người vợ chí thiết của anh đă từng sống với anh nhiều năm nhưng đă phải lặng lẽ chia tay với anh chỉ v́ anh đă trở thành gánh nặng quá lớn cho cô ta.  Từ nỗi khắc khoải tê tái này, anh đâu c̣n có thể tin được rằng: có một người xa lạ nào đó đă mở rộng ṿng tay để đón nhận anh vào sống trong căn nhà của ḿnh và lại xem anh như một thành viên yêu quí trong gia đ́nh.

Thế rồi, trong một lần, để thử nghiệm lại cái vốn bi quan quá quắt chán chường của ḿnh, anh đă t́m đến địa chỉ “căn nhà mở”, nơi đă làm anh điêu đứng trong nhiều ngày dằn vặt qua.  Và quả thật, căn nhà trên đă thực sự là nơi mà đă có vài người đồng cảnh ngộ đang sinh sống với những mảnh đời hẩm hiu, quạnh quẽ như anh.  Khi “trăm nghe không bằng một thấy”, anh đă thay đổi lối suy nghĩ thiển cận của ḿnh.  Anh đă tự nhận ra cái lối suy tư ngổn ngang vừa vô thần, vừa hận đời, vừa hận t́nh của ḿnh.  Anh đă quyết định đến cùng đồng bàn, cùng sẻ chia ngọt bùi với họ.

Sau vài tháng, được ăn ở nghỉ ngơi nơi không gian thoáng đăng cùng với vị ân nhân có “căn nhà mở”, anh đă nhận ra chân lư thật lư thú.  Đó là vị cứu tinh của anh đă tự nguyện chấp nhận cùng đồng hành với đau khổ của người khác để xoa dịu nỗi đau của chính họ.  Anh cũng tự hỏi: Ai đă ban sức mạnh tự hiến kỳ diệu cho người đàn ông tốt bụng này, trong một xă hội chộp giật từng ngày để sống?

Và rồi, với thời gian sau này, qua những việc làm nhân ái cùng những giáo huấn tâm linh nhẹ nhàng của ông ta mà anh đă cảm nghiệm được rằng chính Đức Kitô Phục Sinh vẫn sống và đang cùng đồng hành với chính anh qua sức mạnh Thần Khí của Người nơi sự tiềm tàng ẩn dấu trong tâm hồn của người Kitô Hữu đích thực là vị ân nhân của cả nhóm khuyết tật như anh. Và khi đó, anh đă quay trở về với cộng đoàn Dân Chúa để luôn hướng nh́n về Giêrusalem Thiên Quốc.

 

***********************************

Với câu chuyện đời của anh Thành, tôi cảm nhận được chính anh là người đă viết tiếp những chứng tá Tin Mừng hiện thực cuộc sống để nhờ đó, tôi có thêm nguồn tin yêu vào cách giải thích Thánh Kinh hiệu quả nhất là bằng vào “đức tin hành động nhờ đức ái” mà vị cứu tinh của anh đă sống thấm nhuần lời Thiên Chúa:  Khi đồng bàn với họ, mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người.” (Lc 24, 30)

Cũng nhờ câu chuyện kể của anh, chính anh đă tự khẳng định rằng “ḿnh đă nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh” qua bàn tay đầy nghĩa cử dấu áí của người Kitô Hữu đích thực trên kia.

Và qua vị ân nhân của anh Thành, tôi tin rằng ông ta đă sống Thánh Thể như Mẹ Têrêsa Calcutta đă nói với các nữ tu của ngài:  Nếu chị em cung kính trước Ḿnh Thánh nơi đôi tay của linh mục truyền phép, th́ hăy cung kính Người như thế nơi mỗi con người mà các chị phục vụ.”

 

***********************************

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, xin cho con đôi tai đế lắng nghe được tiếng Chúa mời gọi con trong Thánh Kinh.  Xin cho con đôi mắt để nh́n thấy Chúa hiện diện nơi tha nhân.  Và xin ban cho con sức mạnh Thánh Thể để con cũng biết bước đi theo Chúa v́ “Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ h́nh như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” Amen.

 

Phêrô Vũ văn Quí CVK64

Email: peterquivu@gmail.com

 Giáo xứ Sóc Trăng - giáo phận Cần Thơ

174 Tôn Đức Thắng, tp. Sóc Trăng, tỉnh Sóc Trăng.

Hosted by Web Hosting : www.conggiaovn.net

Liên hệ: gxsoctrang@gmail.com