LẠY THẦY! XIN CỨU CON
Giữa lúc dân chúng định tôn Ðức Giêsu làm Vua, và sau khi mọi người đã được
no nê bánh và cá, thì Ngài lại giải tán họ, và buộc các môn đệ phải chèo
thuyền qua bờ bên kia. Yên lặng trở lại với nơi hoang vắng. Chỉ còn lại một
mình Ðức Giêsu, Ngài chìm sâu trong cầu nguyện. Ngài gặp gỡ trong thân mật
với Thiên Chúa Cha. Nhưng Ðức Giêsu không quên các môn đệ. Ngài biết họ
một mình đang vật lộn với sóng gió. Mãi gần sáng, Ngài mới đi trên mặt nước
mà đến với họ. Các môn đệ tưởng Ngài là ma, nên kêu la sợ hãi. Ðức Giêsu
trấn an họ: "Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ."
Tuy còn ngờ vực, Phêrô đã dám liều lĩnh đề nghị: "Nếu quả là Thầy, thì
xin cho con được đi trên mặt nước mà đến với Thầy." ( Mt 14,28 ). Thật
là một lời đề nghị làm ta ngạc nhiên. Thật là một đề nghị đầy nguy hiểm.
Nhưng Phêrô đã chấp nhận nguye hiểm, đã dấn thân nghiêm túc để được gần Thầy
mình. Nếu đó không phải là Thầy mình, thì thật là dại dột. Nhưng nếu đúng
là Thầy, thì ông tin mình cũng đi được trên mặt nước như Thầy.
Ðức Giêsu nói với Phêrô: "Cứ đến". Thế là Phêrô bước ra khỏi thuyền, ông đi
trên mặt nước mà đến với Ðức Giêsu. Thật không thể tưởng tượng nổi, mặt
nước trở nên cứng như đá, hay con người có đức tin trở nên nhẹ bỗng. Phêrô
đi được bao xa, ta không rõ, nhưng lòng ông thì cứ reo lên sau mỗi bước đi:
"Ðúng là Thầy rồi!" Phải tin thì mới dám xin đi trên mặt nước,
nhưng phải dám đi trên mặt nước, thì niềm tin mới được trọn vẹn.
Cần ngắm nhìn những bước chân của Phêrô, những bước chân của lòng tin mạnh
mẽ. Nhưng khi gió lồng lên dữ dội, nỗi sợ hãi ùa vào, lòng tin bị chao đảo
với sóng gió, lúc đó Phêrô thấy mình bị hút xuống lòng biển. Ông chỉ kịp
kêu lên: "Lạy Thầy, xin cứu con." Bàn tay Chúa đưa ra nắm lấy bàn
tay của ông và đưa ông về thuyền. "Người kém tin, tại sao lại hoài nghi!"
( Mt 14,31 ). Hoài nghi và sợ hãi đã làm Phêrô trở nên nặng nề, và nhận
chìm ông xuống. Phêrô hăng say đó, nhưng lại xìu đó và tỏ ra nhát đảm vì
thiếu tin tưởng vào Chúa Giêsu.
Cuộc đời của mỗi người là một cuộc vượt biển đầy cam go, cho dù đi bằng
thuyền hay bằng tàu, không ai có thể nói là tuyệt đối bằng an. Còn bơi
trong sóng nước thì vô phương. Phêrô, một người sành sỏi về bơi bội, sông
nước là nghề nghiệp của ông. Thế mà khi bị thụp xuống, lại cuống cuồng la
lên: "Lạy Thầy! Xin cứu con".
Muốn vượt biển đời bình an, thơ thới, chỉ có một cách là cậy trông vào Ðức
Giêsu Kitô, chỉ mình Ngài mới có quyền năng đạp sóng, và làm bão tố tan biến
đi. Đưa tay cho Ngài dắt, chúng ta sẽ đi trên bão tố đường đời như đi trên
thảm cỏ xanh êm dịu tươi mát.
***
Lạy Chúa Giêsu! Sống đức tin giữa lòng cuộc đời chẳng khác nào đi trên mặt
nước:
Có bao thứ sóng gió đẩy đưa và lôi cuốn. Có bao cám dỗ muốn hút con vô vực
sâu. Sự nặng nề của thân xác cũng kéo ghì con xuống. Ði trên mặt nước cuộc
đời chẳng mấy dễ dàng. Nhiều khi con thấy mình bàng hoàng sợ hãi.
Xin cứu con khi con gần chìm. Xin nắm lấy tay con khi con quỵ ngã. Xin
nâng đỡ niềm tin yếu ớt của con, để con trở nên nhẹ nhàng mà bước những bước
dài hướng về Chúa. Amen.
(trích từ R. Veritas)