Thư GỬi anh Giuđa
Anh Giuđa kính mến !
V́ anh đă dính líu vào vụ
án Đức Kitô, một vụ án nhân loại không thể phủ nhận được mà người ta chỉ cố
t́nh quên đi thôi. V́ thế, cho đến hôm nay, câu chuyện của anh vẫn là những
đề tài sôi động được nêu lên để nhắc nhở con người. Vậy xin anh cứ b́nh
tĩnh để lắng nghe con người, họ luôn ́ xèo về anh.
* Người ta hay gọi anh
Giuđa là “thằng Giuđa” hoặc là “hắn” hoặc là “Giuđa, tên phản bội”... V́
người ta thương Chúa chịu đớn đau xỉ nhục quá sức lẽ ḿnh nên người ta xỉ vả
anh không tiếc lời, và ra như v́ anh bán Chúa mà Chúa phải chịu tử h́nh cùng
với những tên trộm cướp gian tà. Rồi đa số người ta đă hiểu lầm câu : “Khốn
cho người nào nộp Con Người : thà người đó đừng sinh ra th́ hơn”
(Mt 26,24) của Đức Giêsu như một lời nguyền rủa, lên án, kết tội anh. Ở đây
h́nh như nhấn mạnh sự đối kháng giữa hai chữ người: đằng sau anh là con
người ta nói chung. Chữ khốn diễn tả thực trạng khốn cùng của anh, đồng
thời cũng nói lên niềm đau đớn của Chúa Giêsu; Người không nguyền rủa cũng
không lên án anh. Cho nên câu thà người đó
đừng sinh ra th́ hơn cũng không thể hiểu như một lời quả quyết về
số phận cuối cùng, sự trầm luân đời đời của anh; đây chỉ là một cách lên án
tội của anh, mức độ nghiêm trọng, ghê tởm của hành động phản bội; nộp Con
Người là một hành động hèn mạt đến nỗi kẻ phản bội không sinh ra th́ hơn !
* Người ta nói v́ anh Giuđa
ham tiền “Y nói thế, không phải v́ lo cho người
nghèo, nhưng v́ y là một tên ăn cắ : y giữ túi tiền và thường lấy cho ḿnh
những ǵ người ta bỏ vào quỹ chung” (Ga 12,6)
nên anh đă bán đứng Thầy cho dân ngoại
để họ giết Người. Một đoạn sách viết về anh: Hôm nay Giuđa đi đến quyết
định nộp Thầy ḿnh, để đổi lấy ba mươi đồng
bạc, một món tiền không mấy lớn lao, v́ như ta sẽ thấy, chỉ đủ mua một thửa
ruộng bé nhỏ... Lúc sống với Chúa Giêsu, Giuđa không phải con người xấu xa.
Có lẽ hắn giỏi che dấu ḷng dạ và hắn đi dần đến tội một cách bí mật đến nỗi
lúc Chúa Giêsu báo một kẻ sắp nộp Ngài, chẳng tông đồ nào ở bàn ăn đoán được
là ai... có lẽ sa ngă v́ dính vào tiền, mà tiền là phương thế nối dài cánh
tay ta, giúp ta có uy quyền, có thế lực, từ đó ta không c̣n cậy dựa vào
Thiên Chúa” (tr 278). Anh đă hợp đồng với giá là 30 quan tiền là
giá một người nô lệ như Luật cũ đă định (Xh 21,32). Trong Đức Giêsu, Thiên
Chúa bị người ta bán rẻ...
* Có người nói anh hoạt
động chính trị, anh muốn dồn Thầy ḿnh vào chân tường để Thầy nổi dậy, lên
ngôi, chiến đấu dành độc lập và thành một dân nước bá chủ thiên hạ. Anh đă
chứng kiến nh́n tận mắt Thầy ḿnh “ngon” lắm, bao nhiêu phép lạ, bao nhiêu
chuyện thần kỳ... dễ như trở bàn tay, và coi những hạng Biệt phái, Luật sĩ
như pha (nơ pa); khi họ muốn xô Thầy xuống vực thẳm, Thầy đă hiên ngang đi
vào giữa họ thoát ra hoặc họ liền lượm đá để ném Thầy, nhưng Thầy lánh đi và
ra khỏi Đền Thờ cái một.... Khi anh cố t́nh dồn Thầy để ḷng Thầy sôi lên
sùng sục mà vùng dậy và nếu có vào ngơ bí th́ Thầy cũng chỉ cần giơ ngón tay
trỏ ra là mọi chuyện sẽ đâu vào đó. Nhưng thật xui xẻo cho anh, nào ai học
được chữ ngờ, bởi v́ “Giờ của Thầy đă đến”... Thế là anh hối hận tuyệt vọng
và treo cổ tự tử.
* Trên các bàn tiệc rượu
các đám cưới ma chay, mấy ông ưa lư luận triết lư cùn hay bàn tán tranh luận
về anh lên thiên đàng hay xuống địa ngục? Nhóm "luật sư" bênh vực biện hộ
cho anh v́ anh đă có công, đă dẫn mối để cho quân dữ đến bắt Đức Giêsu và
"chúng nó" đă giết Người, máu Người đă đổ ra để tẩy rửa tội lỗi nhân loại,
con người được cứu chuộc và được lên thiên đàng nên chắc chắn thưởng anh
lên... thiên đàng. Bên cánh tả th́ ra sức phồng mang trợn mắt đả kích
Giuđa, kẻ lừa thầy phản bạn, kẻ gian dối v́ "nó" đă dùng cái hôn chỉ dành
cho t́nh yêu để chỉ điểm Quân Dữ tóm cổ thầy và giết thầy. Nó phạm trọng
tội đáng phạt xuống... hỏa ngục.
Thế đấy, anh Giuđa à, con
người chúng ta th́ hay háu táu đoán già đoán non, lại cứ muốn xía vào việc
của Thiên Chúa. Và họ c̣n có ư bàn tán dậy bảo răn đe để giúp nhau sống tốt
hơn, yêu mến Chúa hơn, chân thành hơn, yêu thương nhau hơn... Biết đâu đó
nhờ chuyện "quàng xiên" của anh mà có người hoán cải. Thôi chào tạm biệt
anh!
*****************************
Nh́n người
lại gẫm đến ta...
* Tôi có phản bội không?
Không có Giuđa này th́ sẽ có Giuđa khác. Chả lẽ trong suốt cuộc đời của tôi
không có lần nào phản bội Ngài chăng? Trong t́nh yêu th́ tội phản bội làm
tổn thương nhất, đau đớn vô cùng. Và t́nh yêu càng lớn lao bao nhiêu th́
khi bị phản bội càng đau đớn bấy nhiêu. Sự phản bội chống đối ra mặt c̣n đỡ
hơn thói sống dửng dưng teo khô chai ĺ thờ ơ lạnh nhạt... ra như cách sống
bất cần của tôi càng không nên sinh ra th́ hơn.
* Tôi vẫn bán rẻ Thiên Chúa
của tôi, khi tôi coi trọng trần thế hơn Người. Thật đúng thế, trần gian sao
mà vẫn cứ hấp dẫn hơn, nó cung cấp cho tôi đủ mọi tiện nghi, nó giải sầu cho
tôi dù chỉ chốc lát tôi cũng cảm thấy vơi bớt được phần nào, nó màu mè tươi
thắm mát mẻ dù chỉ bên ngoài cũng xoa dịu được phần nào nỗi niềm đam mê của
tôi... Trong cuộc đời đă có những lần tôi bán rẻ Chúa, bán rẻ những người
chung quanh tôi để tất cả được lợi cho tôi, cho cá nhân ích kỷ của tôi.
Đúng là khốn cho người nào bán rẻ (nộp) Con Người.
* Tôi kết án anh Giuđa c̣n
tôi chẳng thích kết án ḿnh, bởi v́ tôi có nh́n ra ḿnh đâu mà kết án. Nếu
có nh́n ra ḿnh th́ thấy cái ǵ cũng đẹp, cung hay, cũng ngon, cũng nhất...
"Sao anh thấy các rác trong con mắt của người anh em,
mà cái xà trong con mắt của chính ḿnh th́ lại
không để ư tới?" (Lc 641). Và như thế, chẳng bao giờ tôi dám hỏi : "Thưa
Ngài, chẳng lẽ con sao ?" (Mt 26,22).
- Lậy Chúa, qua cuộc khổ
nạn của Chúa, con chẳng có quyền ǵ trách cứ và lên án ai, nhưng con nhận ra
cách thức yêu thương vỗ về của Chúa trong cuộc đời lữ hành của con. Cách
thức yêu thương của Ngài tức là Ngài khổ đau hơn con, Ngài tủi nhục hơn con
v́ thế cái đau của con chẳng thấm thía ǵ với cái đau của Ngài để rồi con
được ch́m lặng trong cái đau của con. Như vậy con có cần phải đề nghị cho
Chúa một cách thức yêu thương nào hơn thế không?
- Lậy Chúa, Ngài sinh ra
trong máng lừa hoàn toàn tay trắng... ba năm đi rao giảng Ngài làm những
phép la, chữa các bệnh tật xua trừ ma quỷ và làm cho người chết sống lại bao
nhiêu người đă đặt kỳ vọng vào Ngài. Nhưng khi họ chứng giám cái chết của
Ngài, bấy giờ họ mới vỡ lẽ ra... lại hoàn toàn trắng tay. Bài học khiêm
nhường Ngài dạy con suốt đời mà con không thuộc. Con vẫn thích bon chen
hơn, con vẫn thích thu vén lợi lộc hơn, con vẫn thích quyền cao chức trọng
tác oai tác quái hơn... Và như thế con cần phải chiêm ngắm cuộc khổ nạn của
Chúa măi, suốt đời con.
Con trông cậy vào ḷng xót
thương của Chúa :
"Lậy Cha,
xin tha cho họ (con) v́ họ không biết việc họ (con) làm” (Lc 23,34)
Mong Manh