về trang chủ

 

 

HỐI CẢI

 


                

 

  

          Cậu bé miền quê, không phá phách xóm làng, không gây lộn đánh nhau chửi tục như các đứa bạn cùng thời.  Cậu hiền lành ngây thơ nghịch ngợm, ham chơi quẩn quanh trong nhà nên có thể nói đồng nghĩa với ngô ngố nữa.  Cậu chỉ có việc đi học và trông em bé, v́ là con trai nên việc bế em, ru em ngủ là một việc g̣ bó nặng nề mệt nhọc chán ngắt và là cực h́nh nữa, đối với tuổi của cậu.  Tiếng vơng kẽo kẹt và những tiếng ru em ầu ơ, con kiến mày kiện củ khoai, thằng bờm, thằng cuội... nhai đi nhai lại chán phèo, và rồi có hôm ru đi ru lại măi đến mỏi mồm mà cu tí cũng chưa ngủ cho, bực ḿnh.  Mỗi ngày phải g̣ bó ôm em cho ngủ cả tiếng đồng hồ hoặc hơn làm cho cậu càng ngày càng cảm thấy chán nản, g̣ bó, tê tay tê chân vẹo cả sườn.  Nhiều lần v́ cu ti ngủ mê đái dầm nên cậu đă phải lănh đủ cả băi nước đái của nó, ướt hết cả quần, nước nóng chẩy đến đâu cậu biết đến đấy, thế mà cậu cứ phải nằm im không dám cựa quậy sợ cu tí tỉnh giấc khóc đ̣i mẹ th́ cả nhà chỉ có nước nhịn cơm, không c̣n ai nấu nướng ngoài mẹ.  Có ngày ham chơi, ham nghịch đến cỡ cậu thấy không cần ăn nữa nên cậu chọc em, lay lắc nó cho nó khóc ré lên để cậu khỏi bế, khỏi ru và những lần như thế th́ cậu cũng bị mắng mỏ hay những trận đ̣n cả thể.  Một thời gian dài chịu đựng bồng bế ẵm ru chán nản như thế, thằng cu tí bị bệnh nặng, bố mẹ t́m thầy chậy thuốc, thêm cảnh nhà nghèo nữa, nên cu tí đă nhắm mắt ĺa đời.  Cậu thấy mẹ khóc, người bà con họ hàng khóc, và ḷng cậu cũng từ đó bắt đầu thấy một nỗi xót thương nào đó, một niềm hối hận nho nhỏ len vào hồn cậu, cậu thẫn thờ thơ thẩn, cậu nghỉ học, cậu cảm thấy tay chân ḿnh dư thừa, thơng dài, từ nay không phải bế ôm cái ǵ nữa, hụt hẫng làm sao ấy.  Thâm tâm cậu thầm trách cậu v́ cậu mà cu tí chết.  Ngày đưa cu tí ra nghĩa địa, bố mẹ cậu không đi, một ḿnh cậu lặng lẽ lững thững đầu trần chân đất đi theo quan tài cu tí, cách nhà khoảng một cây số, cậu không khóc nhưng trong ḷng cậu cảm thấy có cái ǵ đó mất mát và hối tiếc.  Khi người ta vùi lấp cu tí xong cũng một ḿnh cậu lặng lẽ lững thững trở về giữa trưa nắng, với bầu khí ảm đạm của gia đ́nh mà chẳng ai trách mắng cậu cả.

          Rồi những ngày tháng nguôi ngoai và quên dần đi....

Cho đến khi mẹ cậu lại sinh cho cậu thằng cu tí khác.  Như một chuyện buồn đă chôn vùi sâu kín trong đời mà cậu cũng chẳng nhận thức rơ rệt, để rồi cậu đă dồn hết t́nh thương yêu cho thằng cu tí này.  Cậu là mẹ thứ hai của nó, cậu bồng bế ẵm ru ngày này qua ngày khác mà không biết mệt và những bài ầu ơ thằng bờm, thằng cuội, con kiến... càng ru nó càng ngọt lịm làm sao.  Cậu như có sức mạnh vô h́nh để chịu đựng được tất cả, những lúc tê tay tê chân vẹo sườn, bao nhiêu t́nh thương cậu đổ dồn cả cho nó, đi học về đến nhà quăng cặp sách là cậu bế nó ngay, cậu xi cu tí ị, tắm rửa cho nó... và nó theo cậu hơn theo mẹ.  Cậu chẳng nghĩ ǵ đến ḿnh nên có tiền là mua bánh cho nó, ai cho ǵ cậu cũng nhường cho nó hết, cậu đă bế nó đi chơi khắp nơi, nhà này sang nhà kia, có khi leo cả lên núi.  Nó như một bảo vật quí giá mà cậu bảo vệ săn sóc hết ḿnh, không buông rời tay.  Hơn một năm th́ mẹ cậu sinh cái hĩm, v́ thế thằng cu tí càng không rời cậu nửa bước, cậu bế em đi chợ, dư tiền mua bánh cho em ăn, cả chợ người ta ŕ rầm về cậu mà cậu không biết, sau này lớn lên cậu mới được nghe kể lại.  Các bà hàng thịt, hàng cá, hàng rau quen biết với bố mẹ cậu, và thấy cậu như thế nên chẳng ai gian lận, chẳng ai bán đồ ươn đồ thối cho cậu.  Cũng nhờ thế mà từ đó cậu đă biết thổi cơm, nấu canh, nấu riêu, kho thịt, kho đậu...

Rồi giai đoạn sau đó thế nào cậu không nhớ nữa...

          Tôi được nghe câu chuyện cậu kể lại quăng tuổi đời thơ ấu của cậu, và cậu đă cho đó như một cú sốc trong đời đáng ghi nhớ, như một cái dấu ấn không thể nhạt phai được.  Tôi đă nhận thấy nơi cậu một cuộc hoán cải, một sự sám hối lớn.  Sự đền bù bao giờ đi tới hành động tích cực, tự nguyện chứ không ngồi đó xót xa,  buồn bă cuộc đời.  Có thời gian, có cơ hội để làm lại, cậu đă mất em nhưng cậu được tấm ḷng, cậu được con người của cậu hôm nay.  Và qua đó cậu mới hiểu t́nh thương là thế nào.

          Chính t́nh thương đă làm cho cậu có một cuộc sám hối tự nguyện, chữa lành vết thương bằng việc cụ thể, can đảm lănh trách nhiệm dù có những cam go, dù hy sinh cả chính bản thân ḿnh.  Nhờ t́nh thương mà cậu có nghị lực để làm lại, để đền bù.  Cậu đă không tự g̣ ép, không gồng ḿnh, hoặc làm trong dáng vẻ cực nhọc bầm dập.

          Một cuộc hoán cải, một cuộc trở về với Chúa cũng giống tâm t́nh của cậu như thế đấy.  Con người sẽ tích cực và tự nguyện làm lại cuộc đời, bởi khi mà đứng trước một T́nh Thương Yêu âu yếm nồng nàn bao la th́ con người chỉ c̣n biết vui mừng khiêm nhường và sám hối : "Lậy Chúa, xin thương con v́ con là kẻ tội lỗi".

          Thánh I-nhă đă nói lên : "Kể từ nay tôi sẽ đổi đời và làm gấp đôi".

          Bài giảng của Phêrô vừa chấm dứt, người ta đă xôn xao : "Nghe thế, họ đau đớn trong ḷng, và hỏi ông Phêrô cùng các tông đồ khác : "Thưa các anh, vậy chúng tôi phải làm ǵ ?" (Cv 2,37). Đó cũng là bài học xẩy ra trên đường Đamát, ông phaolô đă hỏi : "Lậy Chúa, con phải làm ǵ ?"  (Cv 22,10).

          Ông Phaolô : "V́ tôi là người mạt nhất trong các tông đồ, và cũng không đáng gọi là tông đồ nữa, bởi tôi đă bắt bớ Hội Thánh của Thiên Chúa.  Hiện tôi có là ǵ, là bởi Thiên Chúa, v́ ơn người xuống cho tôi đă không ra hư luống ; trái lại tôi đă tận lực lao công hơn họ hết thẩy, song hẳn không phải là tôi, nhưng là ơn Thiên Chúa với tôi"  (1 Cor 15,9-10)

 

Mong Manh

 Giáo xứ Sóc Trăng - giáo phận Cần Thơ

174 Tôn Đức Thắng, tp. Sóc Trăng, tỉnh Sóc Trăng.

Hosted by Web Hosting : www.conggiaovn.net

Liên hệ: gxsoctrang@gmail.com