THOÁNG
THẤY VĨNH CỬU
Trong quyển sách nhan đề The Golden String (Sợi dây
vàng). Văn sĩ người Anh Bede Griffiths mô tả lại một thời kỳ đáng nhớ khi
ông còn là một cậu học sinh.
Một buổi chiều hè, Bede Griffiths ra ngoài dạo chơi. Trong
lúc thơ thẩn một mình bỗng dưng cậu nhận ra tiếng chim hót mới hay ho làm
sao. Cậu ngạc nhiên tại sao trước đây mình chưa bao giờ được nghe chúng hót
hay như thế. Trong lúc tiếp tục bước tới, cậu gặp thấy một vài bụi táo gai
đang nở trông thật dễ thương và đang toả ngát mùi hương thơm dịu dàng trong
không khí. Bede lại ngạc nhiên tại sao trước đó cậu không hề nhận ra vẻ đẹp
và hương thơm của chúng. Cuối cùng cậu đi tìm một sân chơi. Ở đây mọi vật
đều yên tĩnh. Trong khi đứng đó ngắm nhìn mặt trời từ từ lặn khuất xuống
chân trời, cậu bỗng nghiêng mình quì xuống trên mặt đất; giống như cậu đang
cảm nghiệm được sự hiện diện rất gần gũi của Chúa bên cạnh mình. Griffiths
viết:
"Bây giờ khi nhìn lại lúc ấy, tôi cảm thấy hình như đó là một
trong những biến cố có tầm quyết định trong cuộc đời tôi".
Griffiths nói rằng cho mãi đến lúc ấy, cậu chỉ là một học
sinh bình thường, bằng lòng với thế giới hiện có chung quanh. Giờ đây cậu đã
nhìn thấy thế giới này một cách hoàn toàn mới mẻ. Nói theo lời thi sĩ
Wordswoth, cậu ta đã nhìn thế giới ấy với "Vẻ vinh quang tươi mát đầy mộng
mơ".
Kinh nghiệm của Bede Griffiths giúp chúng ta thoáng thấy được
những gì mà Phêrô, Giacôbê và Gioan cảm nghiệm được vào buổi chiều hè cách
đây hai ngàn năm. Khi Chúa Giêsu biến hình trước mắt họ. Ðó cũng là một
giây phút quyết định trong cuộc đời họ. Trước thời điểm ấy, ba Tông Ðồ này
đã nhìn thấy Chúa Giêsu theo cách thức bình thường mỗi ngày, giờ đây họ bắt
đầu nhìn thấy Ngài trong một viễn cảnh hoàn toàn mới mẻ. Họ bắt đầu nhìn
thấy Ngài với "Vẻ vinh quang tươi mát đầy mộng mơ".
Giống như điều Bede Griffiths từng cảm nghiệm được trong thời
niên thiếu, thánh Phêrô cũng chẳng bao giờ quên được cuộc biến hình của Chúa
Giêsu. Nhiều năm về sau, trong lá thư thứ hai của Ngài, Thánh Phêrô đã diển
tả lại cảm nghiệm ấy như sau: "Chính mắt chúng tôi đã nhìn thấy sự cao cả
của Ngài, chúng tôi đã có mặt lúc Ngài được Chúa Cha trao ban cho đanh dự và
vinh quang, khi có tiếng phán cùng Ngài, tiếng nói phát xuất từ sự vinh
quang tối thượng: 'Ðây là Con Ta yêu dấu đẹp lòng Ta mọi đàng'. Chính chúng
tôi đã nghe được lời này vang xuống từ trời khi chúng tôi cùng ở với Ngài
trên núi thánh" (2Pr 1: 16-18).
Tất cả chúng ta đều có thể hiểu được cảm nghiệm của thánh
Phêrô trên đỉnh núi cũng như cảm nghiệm của cậu bé Bede Griffiths. Tất cả
chúng ta đều đã từng có những cảm nghiệm tương tự như thế trong cuộc sống
của mình. chúng ta từng cảm nghịêm được những lúc trong chớp nhoáng. Chúng
ta dường như thoáng nhìn thấy một thế giới ở bên kia thế giới này. Nhà tâm
lý học Abraham Maslon gọi những lúc thấu thị như thế là "những khoảnh khắc
cao điểm". Ðây là những lúc khoảnh khắc chớp nhoáng mà chúng ta thấy đựơc
một điều phi thường bên kia những biến cố bình thường. Ðấy là những giây
phút biến hình khiến Phêrô, Gioan và Giacôbê bị choáng ngợp trước ý thức kỳ
lạ về sự hiện diện của Thiên Chúa, và nếu những khoảnh khắc này xảy đến mà
chúng ta biết chăm chú lắng nghe, chúng ta cũng sẽ nghe được tiếng nói từ
trời phát ra: "Này là con Ta yêu dấu đẹp lòng Ta mọi đàng. Hãy nghe lời
Ngài!".
Rủi thay chúng ta lại chẳng biết chu tất những cảm nghiệm này
từ đầu đến cuối. Rủi thay chúng ta lại còn quên cả lúc chúng xảy đến cho
chúng ta nữa! Hoặc đáng tiếc hơn nữa, khi càng lớn tuổi, chúng ta lại càng
ít dạo bước ra ngoài trời nhìn ánh hoàng hôn hoặc không còn leo lên núi để
tìm gặp những cảm nghiệm như thế. Bede Griffiths đã nêu rõ điểm này trong
quyển sách của ông. Ông viết: "Có lẽ ít có người nào chưa từng có được một
cảm nghiệm giống như thế vào một lúc nào đó trong cuộc đời, nhưng họ thừơng
hay dễ dàng để cho cảm nghiệm ấy trôi đi... Thế giới quanh ta lại trở về với
dáng vẻ bình thường và thị kiến ấy vội vàng bị xoá đi mất".
Thực sự là Chúa Giêsu sống lại vẫn thường xuyên cho chúng ta
thấy sự hiện diện của Ngài giữa chúng ta. Nhưng chúng ta lại quá bận rộn đển
nỗi chẳng nhận ra Ngài. Chúng ta quá bận rộn đến nỗi chẳng có thời gian dừng
lại để tìm kiếm Ngài.
Bài Phúc Âm hôm nay đề cập với chúng ta về tình trạng này và
nhắc lại cho chúng ta ý thức Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa. Ngài đã sống lại
và muốn biểu lộ chính Ngài cho chúng ta qua gia đình, qua con cái chúng ta,
qua thiên nhiên vạn vật, qua việc chúng ta tụ họp nơi đây vào mỗi chủ nhật.
Bài Phúc âm hôm nay mời gọi chúng ta tìm kíêm Chúa Giêsu không chỉ trong
những biến cố khác thường của cuộc sống, mà còn trong những biến cố rất đỗi
bình thừơng. Chúa Giêsu hiện diện khắp nơi trong thế giới chúng ta. Chúa
Giêsu muốn chúng ta tìm kiếm Ngài. Chúa Giêsu đang chờ đợi chúng ta. Chúng
ta chỉ cần ngước mắt là nhìn thấy. Ðây chính là sứ điệp và cũng là lời mời
gọi của bài Phúc âm hôm nay.
Năm 1613, có người đàn ông nọ tên là Fra Giovani có viết
những dòng sau:
"Sự ảm đạm trong thế giới này chỉ là một chiếc bóng. Ðàng
sau chiếc bóng ấy là niềm vui nằm trong vòng tay của chúng ta. Chúng ta có
thể thấy được nét rạng rỡ và vinh quang ngay trong bóng tối, miễn là chúng
ta biết nhìn. Chúng ta chỉ cần nhìn thôi. Vậy tôi xin anh chị em hãy nhìn đi.
Tất cả những gì chúng ta gọi là thử thách, là sầu khổ đều ẩn chứa một ân huệ...
anh chị em cứ tin tôi đi... và trong đó còn chứa đựng sự hiện diện của Thiên
Chúa bao trùm trên chúng ta. Và niềm vui của chúng ta cũng vậy, cũng ẩn giấu
ơn thánh hoá của Chúa trong đó".
Ðể kết thúc, chúng ta hãy lặp lại lời nguyện nhập lễ hôm nay
vì Lời Nguyện này tạo nên câu kết luận phù hợp với sứ điệp của bài Phúc âm
hôm nay. Xin anh chị em cùng yên lặng hiệp ý với tôi: "Lạy Chúa, xin mở
lòng chúng con đón nhận Lời Ngài và xin giải thoát chúng con khỏi bức màn
tăm tối nguyên thuỷ che khuất ánh nhìn của chúng con. Xin hãy phục hồi nguồn
sáng cho chúng con, để chúng con được nhìn ngắm Con Ngài". Chúng con
cầu xin nhờ Chúa Kitô, Chúa chúng con. Amen
Sưu tầm