T̀NH YÊU VỢ CHỒNG THA THỨ VÀ H̉A GIẢI
Chúa nhật 9-10-1994, tại quảng trường thánh Phêrô, Đức Thánh Cha Gioan
Phaolô (1978-2005) cử hành Thánh Lễ cho hơn 150 ngàn người thuộc các gia
đ́nh từ 103 nước trên thế giới tụ tập về Roma, nhân dịp Năm Quốc Tế Gia
Đ́nh. Tối thứ bảy trước đó, 8-10, trước sự hiện diện của Đức Thánh Cha, một
số cặp vợ chồng nói lên chứng từ t́nh yêu trong đời sống hôn nhân.
Sau đây là chứng tá t́nh yêu tha thứ và ḥa giải của cặp vợ chồng Michel và
Monique Lamour.
Ông Michel. Kính lạy Đức Thánh Cha, con tên Michel và vợ con là
Monique. Chúng con đến từ nước Pháp. Chúng con xin phép kể cho Đức Thánh Cha
nghe câu chuyện t́nh yêu và gia đ́nh chúng con. Cuộc đời niên thiếu của con
thật đau thương. Năm con lên 7 tuổi, Ba con bỏ rơi gia đ́nh. Ba con nghiện
rượu nên thường đánh đập Mẹ con. Khi Ba con bỏ đi rồi, Mẹ con phải làm việc
vất vả để nuôi sống chúng con.
Cuộc hôn nhân với Monique - thiếu nữ con yêu mến - giúp con quên đi kỷ niệm
buồn thương thời niên thiếu.
Một năm sau ngày thành hôn, chúng con cho ra chào đời một bé trai. Nhưng
cũng từ đó bắt đầu cảnh lục-đục, bất-ḥa. Con không chịu được sự kiện gia
đ́nh Monique ảnh hưởng quá nhiều trong cuộc sống riêng tư của hai vợ chồng
con. Con cảm thấy bực-bội cau-có và đau khổ vô cùng. Và chuyện phải đến đă
đến: con quyết định từ bỏ Monique! Con trở lại với nếp sống thời độc thân:
tự do hưởng lạc mà không bị ràng buộc nào của gia đ́nh. Tuy nhiên, tận sâu
thẳm tâm hồn, con cảm thấy lạc-loài bơ-vơ!
Bà Monique. Kính lạy Đức Thánh Cha, phần con, con cũng mong ước cho
Michel rời bỏ gia đ́nh, bởi v́ con không c̣n chịu được thái độ thiếu cảm
thông và lừa dối của chàng. Con ở lại một ḿnh với con thơ và phải cáng đáng
mọi sự: vấn đề tài chánh, giáo dục con, nhà cửa và nghe lời bàn-tán x́-xào
của láng giềng. Cuộc sống đối với con thật buồn thảm. Một ngày, v́ không thể
nào chịu đựng được nữa, con gục đầu nức nở khóc hàng giờ, hàng giờ. Bỗng có
một lúc, con nhớ lại lời người bạn hàng xóm nói với con: ”Bạn không đơn độc
một ḿnh v́ có THIÊN CHÚA yêu thương bạn!” Câu nói như một phép mầu, kéo con
ra khỏi cảnh tuyệt vọng chán chường. Và kể từ giây phút đó, con bắt đầu cầu
nguyện trở lại.
Dần dần, nhờ sự nâng đỡ của bạn gái hàng xóm và chồng nàng, con bắt đầu chấp
nhận cuộc sống, vượt thắng khó khăn. Con bắt đầu phó thác mọi sự trong bàn
tay Quan Pḥng của THIÊN CHÚA và để THIÊN CHÚA hướng dẫn con đi. Con cũng
hiểu rằng con phải tha thứ cho Michel, tha thứ vô điều kiện! Chính tâm t́nh
tha thứ biến đổi hẳn cuộc đời con.
Sau 6 tháng sống ly thân, chúng con được Ṭa Án gọi ra để làm ḥa. Dĩ nhiên
cả hai - Michel và con - không ai muốn làm ḥa! Mỗi người bằng ḷng với cuộc
sống riêng tư. Ly dị là chuyện không thể tránh được! Dầu vậy, vị thẩm phán
vẫn khuyên chúng con nên suy nghĩ thêm 6 tháng nữa trước khi đi đến quyết
định ly dị.
Ông Michel. Trước đó, con không thường gặp Monique và lại càng ít gặp
con trai con. Ngày con gặp lại Monique nơi Ṭa Án, con thấy thái độ nàng
thay đổi rất nhiều. Nhưng sau đó th́ đường ai nấy đi. Thời gian này, con ước
ao gặp thăm con trai con và Monique đoán biết ước nguyện thầm kín của con.
Nàng mang con đến cho con gặp và nhờ đó, chúng con có dịp ngồi lại bên nhau
và nói chuyện với nhau. Con không c̣n nhận ra vợ của con nữa: ”Thái độ nàng
đối với con thật khoan dung nhân hậu!” Trong khi đó con phản bội nàng và
không làm điều ǵ để giúp đỡ vợ con.
Sáu tháng sau, chúng con lại ra Ṭa. Lần này, khi vị thẩm phán cất tiếng
hỏi: “Anh Chị có c̣n thực sự muốn ly dị không?” chúng con đưa mắt nh́n nhau
rồi cùng trả lời: ”Không, chúng tôi muốn trở lại sống chung với nhau!”
Chúng con rời Ṭa Án, tay nắm tay, ḷng tràn đầy hạnh phúc. Chúng con biết
rơ đây là hồng ân THIÊN CHÚA cùng với sự trợ giúp của những bạn hàng xóm tốt
lành.
Từ đó chúng con hoàn toàn tin tưởng nơi ơn thánh của Bí Tích Hôn Nhân, ơn
thánh giúp chúng con sống trung thành.
Bà Monique. Sau khi giao ḥa, chúng con có thêm hai đứa con nữa. Cuộc
sống đôi lúc thật khó khăn v́ chúng con chật vật về tài chánh. Nhưng chúng
con phó thác cho THIÊN CHÚA Quan Pḥng. Bây giờ th́ chúng con sống thật hạnh
phúc. Chưa bao giờ chúng con được hạnh phúc như vậy.
... ”Có lời trách mắng không đúng lúc, có kẻ thinh lặng mà lại biết điều.
Thà trách mắng c̣n hơn giận dữ. Người thú tội th́ tránh được bao hệ lụy. Kẻ
dùng bạo lực mà thi hành lẽ phải, chẳng khác nào hoạn quan muốn hại đời con
gái. Có kẻ thinh lặng mà được kể là khôn ngoan, c̣n kẻ ba hoa th́ đáng ghét.
Có kẻ thinh lặng v́ chẳng biết nói chi, có kẻ thinh lặng để chờ thời. Người
khôn ngoan biết thinh lặng chờ dịp tốt, c̣n kẻ bép xép, dại khờ lại bỏ lỡ cơ
may. Kẻ nhiều lời sẽ bị chán ghét, người hiếu thắng th́ bị khinh chê”
(Sách Huấn Ca 20,1-8).
(”Incontro del Santo Padre con le Famiglie” 8-10-1994)
Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt