NỖI
ĐAU TỘT CÙNG
Mỗi
một phận người đều có cái riêng của mình và rồi mỗi người có một hoàn cảnh,
mỗi người có một nỗi niềm riêng chẳng ai giống ai cả. Với thân phận của căn
bệnh AIDS cũng thế, mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người một nỗi đau chẳng ai
giống ai : người thì lây qua người tình, người thì lây qua tiêm chích, người
thì rủi ro do nghề nghiệp ... Để rồi mỗi một trường hợp ấy khi ta tiếp xúc,
ta nghe họ tâm sự ta mới thấu hiểu được hoàn cảnh mà họ nhiễm bệnh. Khi ta
lắng nghe thì ta mới thấu hiểu được nỗi đau của họ. Đừng vội kết án những
người đã cầm án tử trong tay. Phải tìm hiểu để thấu hiểu nỗi đau của từng
người.
Vội vã:
... Em
là người miền Tây lên Sài Gòn lập nghiệp. Mới quen nhau được 3 tháng, em vội
vã tiến đến hôn nhân. Chồng em là tài xế xe tải đường dài. Sau khi cưới nhau
được hơn năm, chồng em đã vội vã “ra đi”. Gia đình chồng hoàn toàn bưng bít
nguyên nhân mà anh qua đời, gia đình chồng đã giấu hồ sơ bệnh án của chồng
em. Sau đó một thời gian thấy sức khoẻ sa sút, em đi xét nghiệm mới biết
mình nhiễm căn bệnh của thế kỷ !!!
Em trần tình với tôi một lời muộn màng : Vì em
vội vã quá ! mới quen 3 tháng mà em đã quyết định.
Em trách gia đình sao không báo cho em biết mà
lại cứ giấu em mãi. Tôi chỉ kịp khuyên em hãy bỏ qua tất cả ngay cả người
chồng vắn số của mình, hãy đón nhận nỗi đau và hãy cố vươn vai lên mà sống.
Chợt nhìn câu danh ngôn treo trên tường “Khi đời xô bạn xuống thì bạn hãy
ngẩng đầu lên”. Và tôi đọc lại cho em câu danh ngôn ấy. Hãy cố lên em !
Vâng !
Đời, người có xô bạn xuống đi chăng nữa nhưng vẫn còn ai đó, vẫn còn một tấm
lòng nào đó kéo bạn lên qua bàn tay của các nữ tu, của những tình nguyện
viên.
Tôi
chẳng trách em, tôi chỉ thầm trách những mối tình chóng vánh mà ngày nay
nhiều và nhiều bạn trẻ đã quá vội vã để rồi phải gánh chịu những hậu quả
khôn lường.
Không
chỉ có em và còn mà còn rất nhiều bạn trẻ vội vã quyết định đời mình một
cách chóng vánh không ngờ. Ước gì em là vết xe đổ cho các bạn trẻ “yêu cuồng
sống vội”, ước gì em là bài học quý giá cho các bạn đồng trang lứa về quyết
định đời mình.
Thiếu hiểu biết:
Em nằm
ở Trung tâm AIDS giai đoạn cuối với thân hình tiều tuỵ, mắt em thâm lại vì
chẳng hiểu tại sao hai hàng lệ cứ mãi tràn mi ...
Hỏi ra
thì em nói gia đình ở Kiên Giang, hai vợ chồng cưới nhau được 8 năm. Chồng
lên Sài Gòn phụ hồ... em ở nhà quê làm việc đồng áng đắp đổi qua ngày...
Đến nay được tất cả 3 người con: đứa lớn 7 tuổi, đứa kế 5 tuổi, đứa nhỏ một
tuổi rưỡi.
Chẳng
hiểu sao chúng cứ gầy còm, ốm yếu. Em mới mang chúng đi xét nghiệm. Kết quả
xét nghiệm đã làm suy sụp gia đình, họ hàng hai bên nội ngoại. Ba đứa trẻ
bị nhiễm AIDS cả. Ba đứa trẻ nhiễm thì chắc chắn cha mẹ chúng cũng nhiễm
thôi. Và rồi em cùng chồng đi xét nghiệm thì cũng phát hiện ra bị nhiễm!!!
Thế là
gia đình của em có 5 thành viên thì 5 thành viên là nạn nhân của AIDS.
Em kể
xong thì hai hàng nước mắt lại cứ trào ra.
Đau
quá! Lòng dạ chẳng còn lời nào để an ủi nỗi đau của em.
Tôi
cũng chẳng dám trách em, trách chồng em. Chỉ cảm thấy đau cho sự thiếu hiểu
biết của em và chồng. Ngày nay trước khi đi đến hôn nhân thường hay kiểm tra
sức khoẻ thì sẽ biết được sức khoẻ. Nếu như chồng em và em kiểm tra thì đâu
có xảy ra cớ sự như ngày hôm nay. Năm người đã cầm án tử quá sớm.
Và
dường như không chỉ có em, hiện giờ còn nhiều và nhiều người chỉ vì thiếu
hiểu biết để rồi nhìn đời mình trôi xuống vực thẳm mà đôi bàn tay phải buông
xuôi.
Trách
đời, trách người người hay trách em. Tôi chẳng dám trách ai cả, có chăng
thì thương nhiều hơn là trách.
Chia
tay em mà lòng cứ mãi ngậm ngùi, chẳng còn nỗi đau nào tột cùng bằng nỗi đau
của em và gia đình đang gánh chịu.
Trả thù đời:
Em
sinh ra và lớn lên trong một gia đình bất hạnh. Em bước vào đời cũng trong
tủi nhục và bất hạnh. Người tình ăn chơi trác táng đã để lại cho em di
chứng của căn bệnh thế kỷ. Lẽ ra em đón nhận nó như một biến cố không may
cho cuộc đời. Vậy mà em đã trả thù, em đã trả thù cánh đàn ông bạc tình bạc
nghĩa.
Kết
quả là hơn ba chục thanh niên đã lây bệnh do em truyền sang. Hơn ba chục ấy
đau đớn thay thì hơn một nửa là học sinh cấp II của một trường Trung Học Cao
Su nọ...
Em đã
ra đi khỏi đời này nhưng em đã để lại cho cuộc đời này quá nhiều đau thương
và tổn thất.
Tại
sao em lại trả thù như thế?
Tại
sao hơn ba chục con người đã liều mình đánh đổi cuộc chơi chóng vánh để mang
trong mình án tử.
.……………..
Tất cả
là nỗi đau, nỗi đau tột cùng của tôi, của bạn và của người.
Ước gì
ta bớt vội vã, đừng thiếu hiểu biết và không trả thù đời để đời bớt đau hơn.
Anmai, C.Ss.R.