CÂU CHUYỆN BÀ HÀNG XÓM (I)
Hai vợ chồng kia dọn đến xóm nọ, mới
sáng sớm không biết bà già hàng xóm ăn mắm ăn muối gì mà chĩa cái miệng
qua nói: “bà vợ mũi tẹt xấu ịch!” Cô vợ bực lắm nhưng ráng nhịn, đến
chiều thì cơn bực tăng dần và trở thành giận. Cô giận tím gan đến độ ăn
cơm nuốt không trôi, ngủ cũng không yên được, càng ráng quên thì lại càng
ức, và cô mất bình an hoàn toàn đến nỗi không thể nói chuyện được với
chồng.
Câu chuyện này nghe như lạ đời lắm,
nhưng tôi thấy nó giống tôi như khuôn như đúc vậy. Tôi nói cuộc tình của
tôi và Chúa khắng khít lắm, thế mà chỉ một lời nói buâng quơ của bà hàng xóm
thoáng qua cửa sổ tâm hồn tôi mà tôi đã bấn loạn cả tâm cang, rối tứ bề, mất
bình an hoàn toàn đến độ không thể nói chuyện với Chúa.
Mời anh chị em cùng tôi nhìn câu chuyện
này qua ba bước suy tư để cùng nhau cầu nguyện. Bước thứ nhất là nhìn vào
bên trong chính mình. Trước khi bà già hàng xóm nói lời chói tai kia thì
thật ra tôi có bình an thực sự trong Chúa thật không, một thứ bình an Chúa
ban tặng mà người đời không thể cho hoặc lấy đi, hay tôi chỉ có một thứ bình
an giả tạo mà Đức Giêsu thường ví như là đồ “mồ mả tô vôi.” Nếu chỉ mới một
cơn gió thoảng qua cửa sổ nhà tôi, mà tôi đã giãy đành đạch làm như sắp chết
thì có vẻ như tôi không có sự bình an trong Chúa thật sự. Vì bình an gì mà
mới một cơn gió thoảng mà đã tiêu tan, mà nếu có chăng nữa thì chắc mong
manh lắm, hay là tôi chỉ có một loại bình an nhân tạo, như một lớp sơn bóng
bẩy che lấp cả đống mồ mả tối tăm bên trong.
Nếu vậy thì tôi cần phải nhân cơ hội vì
lời thiếu bác ái của bà hàng xóm để nhìn lại mối tương quan, liên kết với
Chúa, thay vì mở cái loa phóng thanh ra phán lại vài câu cho hả dạ, hay là
ráng nhịn. Góc độ ở đây không phải là nhịn cho qua chuyện, vì nhịn miết rồi
thì cũng sẽ có ngày nó phát nổ mà thôi. Còn nếu nói qua nói lại, giả sử như
tôi thắng cuộc tranh cãi đi nữa thì tôi được lời lãi gì. Ở đây, tôi được
mời gọi nhìn lại mối dây nối kết với Chúa như thế nào mà tôi dễ bị bức xúc
vì những cơn gió thoáng qua cửa sổ lòng tôi như vậy. Phải chăng sự liên kết
giữa tôi với Chúa chỉ mỏng manh như một cọng dây chì, nên chỉ một cơn gió
nhẹ thổi qua là đã đứt dây, đứt bóng, mất bình an và xa Chúa, vì nếu có Chúa
hiện diện thì dấu chỉ đầu tiên là tôi được bình an. Nếu vậy thì tôi cần
phải đan kết với cuộc tình với Chúa và con như mười, hai mươi sợi dây chì,
để rồi những cơn gió thổi thoảng qua có thể chỉ đứt một hai cọng dây chì
thôi, nhưng tôi vẫn còn nối kết với Chúa với tám chín sợi dây chì còn lại
trong bình an và sự hiện diện của Ngài.
Ở bờ biển thì lúc nào cát và rác rưởi ở
dưới đáy bị xáo trộn lên trên mặt nước vì bờ biển chỉ cạn một thước nước.
Người môn đệ theo Chúa cần đào luyện và kết hiệp với Chúa như ở độ sâu
mười, hai mươi thước nước để gió biển vẫn thổi, sóng biển vẫn dập dìu, và
chỉ có lớp nước trên mặt bị chao động, nhưng ở dưới đáy biển sâu vẫn bình
thản ung dung. Mà có bao giờ gió hết thổi đâu, có bao giờ biển lại hết
sóng, chẳng qua là gió mạnh hay yếu, sóng to hay nhỏ mà thôi. Người Kitô
yêu mến Chúa và theo Chúa thì cần phải nối kết mối tương quan với Chúa như
mười sợi dây chì, như mười thước nước sâu.
Những lời nói xỉa xói, bất bình; những
cử chỉ gây hấn, chia rẽ; những hành động lỗ mãng, thù nghịch, thiếu bác ái
có bao giờ hết đâu, lúc nào nó cũng thoáng qua cửa sổ tâm hồn tôi. Người
nông nỗi thì ăn miếng trả miếng, chớ nhịn thì chúng khinh rồi làm tới.
Người khá hơn một chút thì tìm cách chặn bên này, cản bên nọ chống đỡ những
cơn gió thoảng, chống bên kia những cơn sóng vỗ, mà có bao giờ cản được hết
gió, chặn được hết sóng. Loại người thứ ba thì biết dùng những lời chê bai
để nhìn lại mối liên kết với Chúa. Gió vẫn thổi, sóng vẫn vỗ, nhưng loại
người thứ ba này vẫn bình an tự tại. Được khen thì cũng vui dăm phút, bị
chê thì buồn vài phút, nhưng không vì những lời khen tiếng chê mà làm lòng
bị dao động mất bình an vì tâm hồn vẫn sống kết hiệp trong Chúa và với Chúa.
*********************************
Lạy Chúa, chúng con yếu đuối và mỏng
dòn quá sức, chỉ một cơn gió thoảng của bà hàng xóm ăn mắm ăn muối thổi qua
nhà là chúng con đã bị động lòng. Xin Chúa tiếp tục dạy dỗ những đứa con
thích quay ngang quay ngữa nên hay lạc lối, ham thích bám víu vào những
chuyện đâu đâu bên ngoài mà quên mối tình của Chúa đã dành cho chúng con,
cuộc tình mà chính Chúa đã chấp nhận chịu chết để chúng con được sống. Lạy
Chúa, xin Tình Yêu của Chúa chiếm trọn tâm hồn mỗi người chúng con, là những
môn đệ yêu mến Chúa, muốn theo chân Chúa, và muốn đáp trả tình yêu Chúa đã
ban tặng nhưng không. Amen.
Giuse Ngô Văn Chữ, S.J.
April 9, 2009
ps. Vì đề tài này dài, nên tôi sẽ
viết bước suy tư II và III vào các bài chia sẻ khác.