CÂU CHUYỆN BÀ HÀNG XÓM (II)
Muốn đi được bước thứ hai này thì
phải đạt được phần suy tư và cầu nguyện của Câu Chuyện Bà Hàng Xóm I.
Bước thứ hai, là TẠI SAO bà già hàng xóm nói một lời sốc xược, gây hấn
như vậy. Bước thứ nhất là nhìn vào chính mình, còn bước thứ hai này là
nhìn ra ngoài từ lăng kính tâm hồn bình an. Tâm hồn chưa bình an thì khó
có thể nhìn được bằng lăng kính này vì đây là lăng kính tâm hồn.
Anh Tư vừa xây xong cái nhà vừa to, vừa
đẹp, ai đi qua cũng trầm trồ khen nức nở nên anh thích thú lắm. Anh Tư đang
chờ cuối tuần cha xứ đến làm phép nhà. Chưa kịp làm lễ tân gia thì nhà anh
Bảy bên cạnh có tang. Cha anh Bảy bị xe tải tông chết, anh Bảy đem xác cha
về nhà để làm tang lễ. Anh Tư cũng đi qua tham dự đọc kinh cầu nguyện chia
buồn cùng tang quyến, đọc xong thì ra ngồi uống trà hàn huyên. Anh Bảy nhìn
cái nhà của anh Tư thì buột miệng nói: “Cái nhà của anh Tư vừa sang lại vừa
đẹp, chỉ tội một cái là cái cửa chính nhỏ quá quan tài chắc qua không lọt!”
Anh Tư nghe bực không? Có muốn gây không? Nếu anh Tư mà gây thì quả anh Tư
không biết điều, vì không lẽ cái xác của anh anh Bảy còn nằm chình ình giữa
nhà như thế đó mà anh đòi gây chuyện à. Khi anh Tư nghe anh Bảy nói như vậy
thì lẽ thường sẽ bỏ qua thôi, vì “tang gia bối rối,” anh Tư thông cảm với
anh Bảy vì tâm hồn anh Bảy đang bấn loạn, bất an nên nói “hớ,” chứ như bình
thường thì không được đâu nghe.
Anh Tư bỏ qua chuyện vì hiểu và thông
cảm với nỗi buồn của anh Bảy, biết anh Bảy đang bất an, nên thay vì gây hấn,
ăn miến trả miếng, thì anh Tư thầm cầu nguyện cho anh Bảy được bình an trong
Chúa trở lại. Cũng vậy, nhìn lại câu chuyện bà hàng xóm, khi bà hàng xóm
nói một câu đầy đố kị và gây hấn thì tôi nhận biết rằng, tại vì bà hàng xóm
đang lòng động lòng lo, tâm hồn đang xao xuyến vì một chuyện nào đó (có thể
liên quan hoặc chẳng có liên quan gì đến tôi), nên tâm hồn bà mất bình an,
mà mất bình an thì cũng đồng nghiã là thiếu vắng sự hiện diện của Chúa trong
bà trong giây phút đó.
Thế giới của tâm hồn và tâm linh chỉ có
hai vùng: Ánh Sáng và Bóng Tối như Thánh Gioan diễn đạt ở ngay chương đầu
của Tin Mừng của ngài. Khi bà hàng xóm nói một lời thiếu bác ái hay chỉ
trích, có một cử chỉ gây hấn, có một hành động thù nghịch phá rối, thì tôi
nhận biết rằng giây phút đó bà hàng xóm đã từ chối Ánh Sáng và Sự Sống để
chấp nhận ngụp lặn làm nô lệ cho Bóng Tối. Tôi không cần biết bà hàng xóm
theo đạo gì, có nhận biết Thiên Chúa hay không, thì bà vẫn là con cái của
Thiên Chúa và là Anh Chị Em của tôi. Giây phút bà từ chối Ánh Sáng thì Cha
tôi đau khổ và tôi muốn cầu nguyện cho bà được ơn trở lại.
Nhưng nếu nghe câu nói sốc xược của bà
hàng xóm tôi đã nổi trận lôi đình thì tôi chẳng học xong bài một, và tôi
cũng không thể giúp cầu nguyện cho bà trong bước thứ hai này. Nếu tôi muốn
cầu nguyện cho bà thì đầu tiên tôi phải học và hành bước thứ nhất, để tôi có
thể có bình an trong Chúa và bình tâm nhìn ra ngoài bằng đôi mắt của tâm
hồn, đôi mắt của thần khí, đôi mắt của Thiên Chúa. Đôi mắt mà chị Thánh
Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã nhìn và nói với một nữ tu trong tu viện không ưa
chị Thánh và hay muốn tránh mặt: “Chúa Giêsu của em muốn nói chuyện với Chúa
Giêsu của chị” ( ). Thay vì lo vận trí động não để tranh luận thắng thua
vì một câu nói thoáng qua như cơn gió thoảng, nếu tâm hồn tôi không bị dao
động nhiều, vẫn bình an trong Chúa, thì tôi mới có thể nhìn được bằng ánh
mắt của tâm hồn, đôi mắt của Chúa, để thấy được tâm hồn của bà hàng xóm.
Còn tôi muốn dùng trí não của tôi, ánh mắt khoa học của tôi để có thể thấy
được tâm hồn của bà hàng xóm thì chắc là khó lắm đấy.
Tôi muốn gợi một vài suy tư trong bước
thứ hai này để chúng ta cùng cầu nguyện:
-
Đâu là những chướng ngại vật cản trở tôi nhìn bằng đôi
mắt tâm hồn, đôi mắt của Thiên Chúa?
-
Cái gì giúp tôi trau dồi và phát huy đôi mắt của tâm
hồn, của Thần Khí, đôi mắt mà Chúa Giêsu đã nhìn, đôi mắt thấy được Thiên
Chúa?
**********************************
Chúa ơi, chúng con thường nhìn bằng
đôi mắt thể xác, đôi mắt khoa học, với một đống lý lẽ xem ra có vẻ thuyết
phục lắm, và chúng con thường quên lãng đôi mắt tâm hồn mà Chúa ban cho
chúng con, chúng con không biết bây giờ đôi mắt tâm hồn của chúng con có còn
thấy rõ không, còn thấy được không hay đui mất tiêu rồi. Đôi mắt thể xác
của chúng con hơi mờ một chút là chúng con năng nỗ nào đi rửa mắt, xịt
thuốc, đi khám, mang kính, v.v… xin giúp mỗi người chúng con cũng biết quan
tâm đến đôi mắt tâm hồn của chúng con hơn để bắt đầu tập nhìn bằng ánh mắt
bên trong tâm hồn. Amen.
Giuse Ngô Văn Chữ, S.J.
April 10, 2009
ps. Còn tiếp phần ba.