GÁNH TẾT VỀ
VỚI ĐỒNG BÀO NGHÈO VÙNG SÂU VÙNG XA
Những ngày cuối của năm “Con Heo
Vàng” này ở Việt Nam nói chung và cách riêng là vùng Tây Nam Bộ thời tiết
bắt đầu với những biểu hiện khác thường, lạnh hơn và nhiều lúc có mưa…Có thể
ai cũng cảm nhận được sự đổi thay từng ngày từng giờ trong những nhịp sống
của người dân quê Việt Nam, thế nhưng bên lề của cuộc sống ấy vẫn c̣n nhiều
mảnh đời hết sức cơ cực và vất vả, chuyện thiếu miếng ăn cái mặc là chuyện
xảy ra “thường ngày ở huyện”…
Đến Thị Xă Vị Thanh - Tỉnh Hậu
Giang, tại Họ Đạo Vị Tín chúng tôi đă nhận thấy được rất nhiều bà con vẫn
c̣n phải lam lũ bươn chải để mong có được cái ăn thường nhật chứ làm ǵ dám
mơ đến chuyện “Ăn Tết”… Không khí tết ở đây dường như không có. Tâm sự cùng
chúng tôi, Cha Phêrô Nguyễn Văn Khuyến - Chánh sở Họ đạo thổ lộ: “Thấy tội
lắm, bà con ḿnh c̣n nghèo, nhưng ai cũng cố gắng vượt qua số phận để đến
với Chúa đó, có người phải vượt đường xa hàng chục cây số để đến nhà thờ dự
lễ, lắm khi gia đ́nh ‘tát đ́a’ được vài con cá cũng ‘làm khô’ đem tặng các
Cha ăn tết, cảm động lắm!”
Vị Tín là một trong những điểm
truyền giáo của Giáo phận Cần Thơ, số lượng người t́m đến học hỏi để xin gia
nhập ngày một tăng số. 4.000 là con số mà mỗi người trong đoàn của chúng tôi
mới vừa nghe đến đă phải ngỡ ngàng, nhưng đó là sự thật. Bà con t́m Chúa để
theo trong khi gia cảnh lại quá nghèo, chuyện ăn ở, đi đứng cũng thật là khó
v́ đường quá xa, v́ thế cứ mỗi ngày Chúa Nhật Cha sở ở đây phải lo ăn cho
bằng ấy lượng người th́ quả thật là một gánh nặng, nhưng nổi niềm phấn khởi
đă phần nào xoá tan hết mọi nhọc mệt ở mỗi người.
Cô Kim Anh, một người lương dân,
đă mạnh dạn tài trợ trêm 10 triệu đồng để mua khoảng hơn 200 phần quà tặng
như là một biểu hiện của t́nh yêu thương đùm bọc giúp đỡ nhau nhân dịp tết
đến. 5 giờ sáng Cô Kim Anh đă cùng với nóm Anh Chị Em Phan Sinh Sóc Trăng đă
khởi hành vượt chặng đường trên 100 cây số chúng tôi có mặt tại nhà thờ Vị
Tín, đông đảo bà con đă tề tựu vào nhà thờ chuẩn bị dâng Thánh Lễ. Sau thánh
lễ Cha sở và Cha phó của họ đạo đă giới thiệu các thành viên của đoàn cũng
như ư nghĩa của chuyến đi này và sau đó cha đă cùng đoàn trao tặng các phần
quà cho những bà con nghèo cần giúp đỡ. Đoàn cũng được cha sở dẫn đến với
chính quyền sở tại trao tăng tượng trưng cho 02 người nghèo tại địa phương
và gửi tặng thêm 20 phần quà khác, đoàn cũng đến thăm các vị sư sải tại một
ngôi chùa Khơme gần đó, và có lẽ tại đây Cô Kim Anh đă có được những cảm xúc
dạt dào và chan chứa nhất, bởi như tâm sự của vị sư cả: “Chúng tôi ở bên này
nghèo lắm, nói thiệt là gần đây Cha bên nhà thờ là người nuôi chúng tôi đó!”
Trở lại nhà thờ chúng tôi được
nghe kể về hiện tượng Đức Mẹ khóc tại họ đạo, và chúng tôi đă tranh thủ ghi
lại h́nh ảnh lưu niệm trước tấm di ảnh của Đức Mẹ mà ngày trước một thanh
niên trong họ đạo đă ghi lại trước khi tượng được Đức Giám Mục Emmanuel rước
về Toà Giám Mục. Sau bữa cơm trưa muộn màng, chúng tôi quyết định cuộc hành
tŕnh mới ngoài dự tính về Toà Giám Mục Cần Thơ, trước là để Kính Viếng Đức
Mẹ và sau là mừng tết chúc tuổi Đức Cha.
Sau khi vào cầu nguyện trước
tượng Đức Mẹ, chúng tôi được Đức Cha Emmanuel tiếp đón hết sức vui vẻ, Người
cũng rất xúc động khi nghe đoàn giới thiệu Ân Nhân của chuyến đi là một
lương dân. Đức Cha đă vui vẻ tiếp chuyện khi kể về những sự kiện lạ lùng mà
Đức Mẹ đă tỏ bày tại nhiều nơi trên thế giới, và Đức Cha cũng đă chúc tết
đoàn, cầu nguyện và ban phép lành và có thể cử chỉ thân thiện và yêu thương
của vị Cha chung dành cho đoàn con cái khi Ngài đề nghị dành cho các thành
viên được “hôn nhẫn”, chính sự kiện này mà khi về vị Ân Nhân này đă lập đi
lập lại nhiều lần những cảm xúc cũng như những ơn lành mà chính cô cũng đă
nhận được: “thật t́nh cô không bao giờ dám nghĩ tới có một ngày được gặp mặt
Đức Giám Mục, chứ đừng nói là được Ngài tiếp chuyện, ban phép lành và được
kính hôn nhẫn của Ngài đâu”…
Rời Toà Giám Mục chúng tôi ghé
ngang qua nhà thờ Thới Thạnh - Bảo Lộc để thăm Cha Công v́ trước đây Ngài là
Thầy Giúp Xứ ở Họ Đạo Sóc Trăng. Không gặp được Cha v́ Cha đă ra ngoài xức
dầu cho một giáo dân, chúng tôi tiếp tục đến tận nhà thăm và chúc tết ông bà
cố, đấng thân sinh của Cha. Khi biết tin, cha đă nhanh chân chạy về gặp gỡ
đoàn, h́nh ảnh của vị linh mục đơn sơ với chiếc xe máy cà-tàng càng tạo nên
những cảm xúc khác thường, nhất là đối với cô Anh.
Nhắc về chuyến đi này, thật là
lỗi nếu không kể đến một Ân Nhân khác đă giúp cho phương tiện đi lại, Anh
Phaolô Liêu Du Hưng, chủ một công ty TNHH Điện Thoại Vi Tính đă mạnh dạn
giúp đỡ: ngoài xe, Hưng c̣n gửi tiền đổ xăng, cho mượn máy ảnh…
Chúng tôi kết thúc chuyến đi khi
thành phố đă lên đèn, chúng tôi chia tay nhau trong niềm vui dâng trào khó
tả, bởi không ai nói với ai nhưng tất cả mọi người chúng tôi đều rất hạnh
phúc trước niềm vui của nhiều người nghèo và nhất là sự hiện diện của t́nh
yêu thương Quan Pḥng của Chúa, sự phù trợ của Đức Maria.
Chim Sáo - VN