HOA TRÁI ĐẦU MÙA
Vâng! Như
vậy là chưa đến 3 tuần kể từ khi những người tự nguyện t́m đến với thiếu
nhi, một lứa tuổi hồn nhiên ngây thơ và cũng lắm mộng mơ ở Họ đạo Sóc Trăng,
dù chỉ mới ở bước đầu khởi động khi bộ máy của một Đoàn “Thiếu Nhi Thánh
Thể” vẫn chưa h́nh thành và thiếu nhi chỉ mới bắt đầu làm quen với việc gia
nhập một tổ chức có tính kỷ luật khi các em được mời gọi siêng năng tham dự
thánh lễ ngày thường và vô nhà thờ ngồi đúng vị trí cũng như là nghiêm trang
sốt sắng cùng cộng đoàn dự lễ mà thôi, vậy mà những kết quả chúng tôi có thể
nh́n thấy bằng mắt, và cũng có thể sờ được bằng tay đă đơm hoa kết quả,
những “trái chiến” đầu mùa dù c̣n rất ít và thưa thớt, nhưng chúng tôi vẫn
tin rằng Sức Mạnh của Chúa Thánh Linh đă hoạt động, và hoa trái đầu mùa đă
hợp thành hứa hẹn một vụ mùa bội thu đang đến trong t́nh yêu thương của Đức
Kitô và bàn tay nâng đỡ của Mẹ Maria nơi Giáo Hội của Người.
Nhớ lại ngày
đầu khởi sự, các em chẳng khác ǵ đàn ong vỡ tổ, vô tư thoải mái muốn làm ǵ
th́ làm và muốn nói ǵ th́ nói…Tính kỷ luật ư? “Khó lắm”, đó chính là ư kiến
của không ít người lớn trực tiếp quan sát thốt lên. Vâng, thật là khó, chúng
tôi phải chấp nhận chiến thuật: “một kèm một” tức là đối với những trẻ cá
biệt những giáo lư viên phải ngồi kề bên liên tục nhắc nhỡ, và lắm khi trong
giờ lễ chúng tôi lúc ngồi chỗ này và lúc th́ di chuyển đến chỗ khác gây biết
bao phiền toái cho những người chung quanh. Phải chăng chúng tôi đang làm
một công việc hoài công vô ích?!
Những tiếng
“Cọc…cọc” khô khan vang lên nhằm nhắc khéo các em yên lặng trong khi mọi
người đang dự lễ kéo theo biết bao ánh mắt hướng về, quả thật chúng tôi đă
quá “vô duyên”. Những cú khích nhẹ, những cái vỗ đầu…biết bao cách thức nhắc
nhỡ chúng tôi đă áp dụng, hay đang khi mọi sự im lặng nghiêm trang th́ một
bóng trẻ bước vào lớ ngớ loang choạng tháo balô nh́n quanh t́m chỗ tiến đến,
và những tiếng chặc lưỡi cũng theo đó chổi lên, những tiếng thở dài của ai
đó kèm theo lời trách: “ giờ này mới đến, có mà rước người ta về!” Và chúng
tôi đôi lúc cũng phải thở dài theo, nhưng trong ơn nghĩa Chúa chúng tôi vẫn
vững tin vào một thắng lợi sẽ đến.
Và rồi thời
khắc đó đă tới, Souer Dung Nữ tu ḍng Chúa Quan Pḥng, người trực tiếp cùng
chúng tôi lo cho bọn trẻ phấn khởi: “Thành công rồi” và “Các con ngoan lắm,
D́ cũng mừng vui lắm khi các con đă ngoan hơn”.
Đúng là trẻ
con, sau khi thánh lễ kết thúc một không khí rộn rịp ập đến khi các em tranh
thủ bước ra khỏi băng qú và đội h́nh hàng dọc tự nhiên h́nh thành không cần
đến một “trưởng” nào đứng ra hô khẩu lệnh tập họp, dù chỉ là hành vi có vẻ
mang tính vụ lợi là “để nhận lấy một thẻ chuyên cần”… Nhưng dẫu sao đó cũng
là một phương tiện cần thiết trong lúc khởi đầu, là điều khích lệ cho các em
thiếu nhi. Việc phải làm sau đó là hướng dẫn tiệm tiến để các em hiểu ư
nghĩa và lợi ích đích thực của việc tham dự Thánh Lễ, chứ không đơn thuần là
để lănh phiếu chuuyên cần.
Có thể c̣n
quá sớm nếu đưa ra kết luận về sự tái lập lại phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể
đă thành công, nhưng trong niềm phó thác vào t́nh yêu của Thiên Chúa nơi Đức
Giêsu Kitô và sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, chúng ta có cơ sở để tin vào
một ngày mai tươi đẹp cho giới Thiếu Nhi của họ đạo. Vấn đề c̣n lại là sự cố
gắng cộng tác bền bỉ của tất cả mọi thành phần dân Chúa: mỗi người tuỳ khả
năng và hoàn cảnh của ḿnh, đóng góp vào việc phục hồi phong trào, cũng là
cách thức cộng tác vào việc giáo dục thế hệ trẻ, theo tinh thần của Thư Mục
Vuỵ của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam năm nay – giáo dục hôm nay, giáo hội và
xă hội ngày mai.
Chim_SáoVN