Kinh Truyền tin Chúa Nhật 09-11
Hôm
qua phụng vụ mừng lễ kỷ niệm cung hiến thánh đường Gioan Laterano tại Rôma.
Trong bài huấn dụ trước khi đọc kinh Truyền tin, đức thánh cha đă ôn lại
lịch sử của ngôi thánh đường này, được xây cất liền sau khi hoàng đế
Constantinô nh́n nhận cho các Kitô hữu quyền tự do thực hành tín ngưỡng vào
năm 313. Ngôi đền này mang tên là Laterano bởi v́ được cất trên khu đất của
ḍng họ Lateranô. Vào lúc đầu, thánh đường mang tước hiệu kính Chúa Cứu thế,
nhưng từ thế kỷ VI, thêm tên của hai thánh Gioan tiền hô và Gioan tông đồ
nữa. Tiếp đó, bài huấn dụ tŕnh bày thần học về đền thờ, từ nghĩa vật chất
sang nghĩa tinh thần: ngôi đền thờ tinh thần chính là các tín hữu, những
người được mời gọi dâng hiến lễ tinh thần bằng đời sống đạo hạnh, nhờ được
nuôi dưỡng bởi Lời Chúa và Ḿnh Máu Thánh Chúa. Sau khi ban phép lành Toà
Thánh, đức Bênêđictô XVI c̣n thêm vài suy tư nhắc đến biến cố xảy ra cách
đây 70 năm bên Đức, khi chính thể Đức quốc xă ra lệnh truy nă và tàn sát
người Do thái, mở màn cho một cuộc diệt chủng tàn bạo. Ngài cũng lên tiếng
kêu gọi dư luận thế giới hăy quan tâm đến thảm cảnh của nhân dân nước Cộng
hoà dân chủ Congo, với cuộc nội chiến gây ra nhiều tổn thất sinh mạng tài
sản, và hơn một triệu người phải rời bỏ xóm làng. Sau cùng là một ư tưởng
nhắc đến các nông dân nước Ư, hôm qua cử hành ngày Tạ ơn sau mùa gặt, và
nhân dịp này bày tỏ mối liên đới với các nạn nhân của cảnh đói kém tại nhiều
nơi trên thế giới. Sau đây là nguyên văn bài huấn dụ.
Anh chị em thân mến,
Hôm nay phụng vụ cử hành lễ Cung hiến vương cung thánh đường Laterano, được
mệnh danh là “mẹ và đầu của tất cả các thánh đường ở Rôma và trên toàn thế
giới”. Thục vậy, đây là ngôi thánh đường đầu tiên được cất liền sau khi
hoàng đế Constantinô kư sắc lệnh cho phép các kitô hữu được tự do hành đạo
vào năm 313. Hoàng đế đă nhượng cho giáo hoàng Melchiade khu đất của ḍng họ
Laterani, và ra lệnh xây nhà thờ, giếng rửa tội và dinh giáo chủ, nơi mà các
giáo hoàng cư ngụ cho đến khi di chuyển sang Avignon. Việc cung hiến ngôi
thánh đường này do đức giáo hoàng Silvestro cử hành vào khoảng năm 324, và
mang tước hiệu kính Chúa Cứu thế, và chỉ từ sau thế kỷ VI mới thêm các tước
hiệu hai thánh Gioan Tiền hô và Gioan thánh sử, từ đó được gọi là đền thánh
Gioan. Vào lúc đầu, lễ kỷ niệm này chỉ liên quan đến thành phố Rôma mà thôi,
nhưng từ năm 1565, được mở rộng ra tất cả các giáo hội thuộc nghi điển Roma.
Như vậy, khi tôn kính ngôi đền thờ, chúng ta cũng muốn biểu lộ ḷng quư mến
và kính trọng đối với Giáo hội Rôma, được thánh Inhaxiô tử đạo coi như là
“đứng đầu đức thương yêu” của toàn thể Hội thánh công giáo (thư gửi Rôma,
1,1).
Lời Chúa đọc trong thánh lễ hôm nay nhắc đến một chân lư căn bản, đó là: đền
thờ bằng gạch đá là biểu tượng của Hội thánh sống động, cộng đoàn Kitô hữu,
được các thánh tông đồ Phêrô và Phaolô ám chỉ như là “toà nhà tinh thần”,
được Thiên Chúa xây cất bằng những viên đá sống là các Kitô hữu, dựa trên
ḥn đá tảng là Chúa Giêsu Kitô, được ví như là “viên đá góc” (xc 1Cr
3,9-11.16-17; 1Pr 2,4-8; Ep 2,20-22). Thánh Phaolô viết: “Anh em thân mến,
anh em là toà nhà của Thiên Chúa”, và Người thêm rằng “anh em là ngôi đền
thánh thiện của Thiên Chúa” (1Cr 3,9c.17). Vẻ đẹp và sự hài hoà của các
thánh đường nhắm đến việc ca ngợi Thiên Chúa, cũng mời gọi chúng ta, tuy là
những con người hữu hạn và tội lỗi, hăy hoán chuyển để trở nên một “vũ trụ”,
một kiến trúc tuyệt diệu, liên kết chặt chẽ với Chúa Giêsu là Đấng Cực
thánh. Điều này được thể hiện trong phụng vụ Thánh Thể, khi mà Hội thánh,
nghĩa là cộng đoàn những người được rửa tội, họp nhau để lắng nghe Lời Chúa
và được dương nuôi bằng Ḿnh và Máu của Chúa Kitô. Quanh hai bàn tiệc này,
Hội thánh của những viên đá sống động được kiến thiết trong chân lư và bác
ái, và được Thánh Linh nhào nặn để trở nên giống với điều đă nhận lănh,
nghĩa càng ngày càng nên đồng h́nh đồng dạng với Chúa Giêsu Kitô hơn. Nếu
biết sống trong t́nh đoàn kết huynh đệ chân thành, th́ Hội thánh sẽ trở nên
hiến lễ tinh thần làm đẹp ḷng Thiên Chúa.
Các bạn thân mến, ngày lễ hôm nay cử hành một mầu nhiệm luôn luôn thức thời,
đó là Thiên Chúa muốn cất một ngôi đền tinh thần, một cộng đoàn tôn thờ Chúa
trong tinh thần và sự thật (xc Ga 4, 23-24). Nhưng lễ này cũng nhắc nhở
chúng ta về tầm quan trọng của các ngôi nhà thờ vật chất, nơi mà các cộng
đoàn tụ họp để ngợi khen Thiên Chúa. Mỗi cộng đoàn có nghĩa vụ ǵn giữ chăm
nom các nhà thờ, là gia sản quư báu về tôn giáo và lịch sử. V́ thế chúng ta
hăy xin Mẹ Maria chuyển cầu để chúng ta được giống như Mẹ, trở nên “nhà
Chúa”, ngôi đền sống động của t́nh thương của Thiên Chúa.
B́nh Ḥa
(Radio Vaticano)